logo
REVIEW>> XIN CHÀO, HÔM NAY KẾT HÔN
xin-chao-hom-nay-ket-hon
Tìm truyện

XIN CHÀO, HÔM NAY KẾT HÔN

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 44

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 51

Từ nhỏ đến lớn, Lâm Hiểu Hiểu vẫn luôn là một cô gái bình thường. Vẻ ngoài bình thường, học lực công việc bình thường, ngay cả gia cảnh cũng bình thường nốt. Vì thế nên một ngày nọ, khi nghe các bậc trưởng bối trong nhà nói cô đang có hôn ước với con trai duy nhất của một nhà tài phiệt cấp cao, Lâm Hiểu Hiểu đã rất sốc.

Không những vậy, vào ngày đầu tiên gặp mặt Thẩm Nghiêm, cô lại được một phen há hốc mồm. Trước kia, Lâm Hiểu Hiểu cứ nghĩ, chắc hẳn vị hôn phu chưa thấy mặt đó hoặc là xấu trai hoặc là có lý do gì đó khó nói, chứ ai đời nhà giàu như vậy lại chịu cưới cô? Lại không ngờ, người ấy lại đẹp đến chấn động, vẻ ngoài lạnh nhạt sắc nét, mặc áo dài kiểu truyền thống, trên cổ tay còn đeo cả Phật châu.

Anh giới thiệu mình là Thẩm Nghiêm, là chồng tương lai của cô, hôm nay đến đây để bàn bạc điều kiện kết hôn với cô. Anh nói nếu họ kết hôn, Lâm Hiểu Hiểu sẽ được quyền sở hữu toàn bộ tài sản kếch xù của anh, hơn nữa không cần đi làm, nếu như anh ngoại tình thì phải ra đi tay trắng, vân vân và mây mây.

Lâm Hiểu Hiểu càng nghe, mắt lại càng sáng. Kết quả là đến giữa trưa, cả hai đã đến Cục Dân chính làm thủ tục, đến hôm sau là có thể dọn qua nhà anh ở.

Mặc dù cô thấy thế này có hơi nhanh thật, nhưng thật sự không thể đào đâu ra được một câu từ chối. Thẩm Nghiêm đẹp trai, nhiều tiền, trầm ổn, lịch sự, lại còn chân thành như thế, cho nên cô không sao tìm ra được lý do để bắt bẻ.

Và thế là, cuộc sống hôn nhân của hai người bắt đầu.

Thoạt đầu, đương nhiên khoảng cách giữa Thẩm Nghiêm và Lâm Hiểu Hiểu vẫn còn hơi xa cách. Bàn ăn buổi sáng lặng ngắt như tờ, lúc anh đi làm cô cũng chỉ ở nhà rảnh rỗi, đến tối chung giường nhưng cứ nằm cứng đơ như khúc gỗ. Thấy Lâm Hiểu Hiểu khó xử, Thẩm Nghiêm chủ động đề nghị cô đến tham quan công ty của mình, vốn là một trung tâm nghiên cứu trí tuệ nhân tạo lớn nhất trong cả nước.

Được biết, trung tâm đang phát triển một dự án nghiên cứu ứng dụng con chip vào trong cơ thể người nhằm phục vụ cho nhiều mục đích y tế và sinh học khác nhau.

Lâm Hiểu Hiểu nghe xong không mấy tán thành, dù sao cô cũng là một trong nhiều những nạn nhân thất nghiệp do sự phát triển vượt bậc của máy móc. Nhưng Thẩm Nghiêm chỉ im lặng không nói gì, ánh mắt anh nhìn cô cứ ẩn chứa thứ cảm xúc kỳ lạ nào đó.

Đây chỉ là một vấn đề bất đồng quan điểm nhỏ nhoi, không gây ảnh hưởng gì đến cuộc sống hôn nhân của hai người. Sống với nhau càng lâu, Lâm Hiểu Hiểu lại càng phát hiện ra nhất nhiều ưu điểm hiếm thấy ở nơi Thẩm Nghiêm. Chẳng hạn như anh luôn biết những gì cô muốn, không hiểu là vì tinh ý hay sao đó, nhưng luôn khiến cho cô bất ngờ hết lần này đến lần khác.

Anh bận rộn là thế, vậy mà tối nào cũng tranh thủ về sớm ăn cơm cùng cô, dỗ cô không được thức khuya, sáng hôm sau còn chu đáo tốt bụng chuẩn bị bữa sáng. Cuộc sống hôn nhân ngọt ngào hết mức, đến mức Lâm Hiểu Hiểu phải tự hỏi lại xem kiếp trước cô đã làm gì mà kiếp này lại được gặp một người tuyệt vời như thế này.

Thẩm Nghiêm tốt đẹp nhường ấy, thế mà lại chỉ quấn quýt mỗi mình cô, ánh mắt anh đong đầy dịu dàng, như thể đã có tình ý với cô từ rất lâu, rất lâu về trước rồi vậy.

Thực ra thì Lâm Hiểu Hiểu cũng không hiểu lắm. Cô thích anh, đơn giản là vì anh có thể cho cô thứ gọi là tình cảm gia đình mà bấy lâu nay cô vẫn luôn khuyết thiếu. Bố mẹ Lâm Hiểu Hiểu đều là tiến sĩ trong viện nghiên cứu, từ nhỏ cô đã phải sống xa họ, đã phải trưởng thành sớm về một số phương diện và nhanh chóng dọn ra khỏi nhà họ hàng, từ đó đến khi gặp anh, cô vẫn cứ sống một mình giữa lòng thành phố hối hả tấp nập như vậy.

Lâm Hiểu Hiểu vốn là một cô nàng cứng rắn như đá, vì chỉ có một thân một mình nên lúc nào gặp người lạ cũng xù gai nhọn ra. Khoảng thời gian lúc mới chuyển về ở cùng Thẩm Nghiêm cũng thế, cô vẫn luôn giữ lại một ít không gian riêng tư cho mình, cố chấp không cho phép anh lại gần, chỉ vì cô không thể dễ dàng tin tưởng những lời hứa hẹn của anh.

Mà chẳng biết từ khi nào, cánh cửa dẫn lối vào trong lòng cô đã từ từ mở ra cho anh vào. Chắc có lẽ là từ cái hôm anh chăm cô bị sốt, hoặc là từ một buổi tối nào đó nằm bên nhau thủ thỉ tâm sự, hoặc cũng có thể là sớm hơn, ai mà biết được chứ.

Lâm Hiểu Hiểu thích anh, rất thích rất thích anh, cô xem là chồng, là người thân trong gia đình của mình.

Chỉ có bấy nhiêu thôi, là đã đủ lắm rồi.

***

Người ta vẫn thường hay ghen tị với cuộc sống của Thẩm Nghiêm, nhưng không một ai biết đằng sau cánh cổng lớn của nhà họ Thẩm ấy, đang ẩn chứa một bí mật to lớn đến nhường nào.

Cũng giống như Lâm Hiểu Hiểu, từ nhỏ anh đã không có bố mẹ ở bên, chỉ có một nhóm người mặc áo blouse trắng ngày ngày vây quanh anh để ghi chép kết quả thí nghiệm được.

Năm lên sáu, con chip thử nghiệm của dự án nghiên cứu lần đầu tiên được cấy vào trong người cậu bé Thẩm Nghiêm, bởi chính cha mẹ của cậu và biến cậu trở thành vật thí nghiệm hoàn hảo nhất. Nhất cử nhất động của cậu đều bị giám sát, bị ghi chép lại kỹ càng, sau đó lại bị mang ra mổ xẻ để tiếp tục nghiên cứu.

Năm lên bảy, Thẩm Nghiêm phát hiện ra, hóa ra không chỉ có mình anh là vật thử nghiệm. Bố mẹ Thẩm có những cộng sự mang họ Lâm và họ cũng đã đưa đứa con gái duy nhất của mình ra để làm chuột bạch.

Anh nhớ rất rõ, trong căn phòng hồi bé của anh luôn đặt một cái TV nhỏ, lúc mở lên, TV luôn chỉ chiếu được đúng một người duy nhất. Lần đầu tiên nhìn thấy người đó, cô vẫn cột tóc hai sừng, vì được đi chơi với bố mẹ nên phấn khích lạ thường. Lần thứ hai nhìn thấy, cô lại khóc lóc váng trời vì bố mẹ lại bỏ cô lại để quay về trung tâm nghiên cứu.

Thời niên thiếu của Thẩm Nghiêm rất tẻ nhạt, nhưng lại chưa bao giờ thiếu đi bóng dáng của cô bé ấy ở bên cạnh mình. Anh có một thói quen, đó là thu mình vào trong căn phòng tối tăm, chăm chú ngắm nhìn cô bé trên TV kia, nhìn cô từ một cô nhóc cột tóc hai sừng trở thành thiếu nữ, rồi từ thiếu nữ lột xác thành người phụ nữ trưởng thành.

Anh chứng kiến hết thảy những lần vụn vỡ cảm xúc trong quá trình thay đổi tâm lý của cô, thấu hiểu cả những nỗi cô đơn thầm kín mà cô giấu nhẹm đi không muốn ai thấy và hơn hết, anh cũng muốn bước vào trong thế giới trong TV ấy, để bầu bạn cùng cô mãi mãi đến về sau.

May mắn là gia đình họ Thẩm cũng rất vui lòng kết đôi cho anh và cô, ngoài mặt là củng cố tình hữu nghị giữa các cộng sự, nhưng thực chất bên trong là tạo điều kiện để dễ bề quan sát thành quả nghiên cứu hơn.

Nhưng đối với Thẩm Nghiêm mà nói, hết thảy đều chỉ có một kết quả duy nhất, đó chính là anh có thể quang minh chính đại mà ở bên cạnh cô cả đời.

Chờ đến khi thời cơ đến, Thẩm Nghiêm đã sẵn sàng bước ra khỏi cái mai rùa mà anh vẫn thường giấu mình bấy lâu nay, sửa soạn ăn mặc thật đẹp, cầm giấy thỏa thuận kết hôn rồi đến tìm cô.

Khoảnh khắc cô nhìn thấy anh, trên khuôn mặt ấy không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, có chút phấn khởi, nhưng vẫn còn e ngại nhút nhát. Nhưng cô nào có hay rằng, tình ý trong mắt anh không phải chỉ ngày một ngày hai mà có, càng chẳng phải đã yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Mà là những tình cảm đã tích cóp được từ khi còn là một cậu nhóc, từ khao khát có người chơi cùng mình, đến lúc thấy khó chịu vì cô được người khác tỏ tình, mãi cho đến khi trưởng thành, anh lại muốn được bước đến che ô cho cô vào những ngày mưa, và được nắm tay cô băng qua những ngày nắng vàng của cuộc đời.

“Chào cậu, Lâm Hiểu Hiểu. Tớ là Thẩm Nghiêm, tớ cũng không có ai chơi cùng, vậy tớ có thể đến chơi với cậu được không?”

“Lâm Hiểu Hiểu, sinh nhật năm nay tớ vẫn không có ai ở bên, nhưng cậu thì có, ghen tị thật đấy.”

“Lâm Hiểu Hiểu, cái tên kia là ai? Sao lại tỏ tình với cậu thế, cậu không được đồng ý đâu đấy.”

“Lâm Hiểu Hiểu, liệu rằng đến năm sau, tớ có thể đến tìm cậu được không? Họ không cho tớ ra ngoài chơi.”

“Lâm Hiểu Hiểu, năm nay anh đã trưởng thành rồi.”

“Lâm Hiểu Hiểu, đợi anh nhé, anh đến tìm em đây.”

Lâm Hiểu Hiểu, rốt cuộc anh cũng đã gặp được em rồi.

Hôm nay trời đẹp, chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé?

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hồ Đào - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN