Tác giả:
Tàng Châu
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Nha Thanh
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Duyên trời tác hợp,
Nghiệp giới tinh anh,
Khiếm khuyết,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
Chữa lành,
Ấm áp,
Tâm lý,
HE
Độ dài: 101
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 137
“Có quá nhiều điều muốn nói, đến mức chẳng còn nhớ nữa
Trái tim bị vo tròn, rồi bị ai đó trộm đi mất
Những lúc cô đơn, ngước mắt nhìn biển mây vời vợi
Anh và em gặp nhau nơi ngõ hẻm nào đó
Mang trên vai bao ước mơ bé nhỏ
Sắc trời sống trong hồi ức, len qua kẽ tay rồi vụt đi
Hoá thành làn gió bay qua phố thị tấp nập
Anh mỉm cười, em cũng mỉm cười.” *
Nam Chi sinh ra trong một gia đình tri thức, tuy không giàu có nhưng cũng thuộc dạng khá giả. Ba và mẹ cô đều là bác sĩ tài giỏi, được bao nhiêu người ngưỡng mộ tôn trọng. Thế nhưng, Nam Chi lại là đứa trẻ không được họ yêu thương chiều chuộng. Bởi vì, ngay từ khi thơ bé, cô đã được mang về quê cho bà nội nuôi dưỡng.
Những năm tháng đầu đời của một đứa trẻ bị bỏ rơi có bao nhiêu chua xót và tủi thân kia chứ? Cho dù, bà nội có dành tất cả tình yêu thương cho cô, thì đâu đó trong những góc nhỏ nơi tâm hồn, cũng là những vết xước không thể nói thành lời.
Nam Chi của khi ấy, là đứa trẻ vô cùng xinh đẹp, đáng yêu và hiểu chuyện. Cô biết rõ những khúc mắc của ba mẹ và bà nội, lại càng hiểu rõ vị trí khó xử của mình khi đứng giữa hai bên. Thế nên, cô luôn tìm cách dung nhập với gia đình, muốn biến mình thành mảnh ghép với họ, giống như chị gái hay em trai, sống trong sự ấm áp và hạnh phúc mà cô thầm khao khát bấy lâu nay.
Thế nhưng, kỳ thật mọi thứ không hề như những gì mà Nam Chi nghĩ, hoặc có lẽ do thời gian xa cách với người thân quá lâu, đến khi trở về, ngôi nhà đã chẳng còn là chốn bình yên cho cô nữa rồi. Vì vậy, cô đã chẳng thể có được những điều mà mình mong muốn.
Ba mẹ thiên vị chị gái em trai, xem cô như một người khách xa lạ ghé chơi. Chẳng ai quan tâm đến những cảm xúc trong lòng cô. Chẳng ai hỏi rằng, Chi Chi hôm nay đã quen với cuộc sống nơi đây chưa, Chi Chi có cần gì không, Chi Chi có thích gì không, Chi Chi có muốn món quà nào không…?
Tựa như một giấc mộng đẹp, nhưng cuối cùng lại trở thành ác mộng, mỗi giây mỗi phút đều khiến trái tim Nam Chi giày vò đau đớn. Hoá ra, đâu phải sợi dây thân tình nào cũng có thể ràng buộc những yêu thương dành cho ai đó. Đôi khi lại là sợi dây gai chứa đầy mũi nhọn, quấn quanh lòng người, khiến nó tổn thương rướm máu.
Nam Chi nhận ra tất cả, cũng biết rằng, nơi đây vốn không có chỗ dành cho mình. Vì thế, cô học cách chấp nhận và buông bỏ, tự mình bước ra thế giới bên ngoài, trong cô đơn và lạc lõng.
Trước kia, khi sống cùng bà nội, Nam Chi luôn được bà hết mực thương yêu cưng chiều và cả nghiêm khắc dạy dỗ. Bà nội là tất cả những gì ấm áp nhất mà thế giới này ban tặng cho cô. Nhờ bà mà cô có thể quên đi hết những chuyện đau lòng do ba mẹ gây ra.
Thế nhưng, bà đã không thể ở bên cô cho đến những năm tháng trưởng thành. Sự ra đi của bà như vết cắt sâu nơi lồng ngực Nam Chi, khiến những ân hận khổ sở và đau đớn nhức nhối của cô không cách nào được xoa dịu chữa lành. Cũng trở thành nỗi ám ảnh đeo bám nhiều năm, chất chứa trong tâm hồn, biến cô gái nhỏ Nam Chi trở nên trầm lặng mắc bệnh tâm lý.
Vì vậy, so với ai khác, Nam Chi thật sự rất cần một ai đó, một người có đủ sự dịu dàng, mềm mại và bao dung để đưa cô đi qua quãng thời gian tăm tối khó khăn này. Một người mà có đủ sự kiên định vững chắc, cho dù thế giới có ngả nghiêng xô lệch hay chênh vênh đổ vỡ như thế nào, đều có thể làm điểm tựa cho cô, xem cô là người quan trọng duy nhất. Và nói với cô rằng, Nam Chi đừng sợ, cứ bước tiếp trên con đường phía trước.
“Anh nói khi vượt qua bầu trời ấy, sẽ có người đang đợi chờ em
Ước mơ là áng mây sẽ nở hoa
Mỗi khi mặt trời lặn xuống ô cửa, tựa như lúm đồng tiền nhỏ của anh
Ở nơi sâu thẳm nhất của thời gian, ánh sáng ấm áp chiếu soi em.” *
Nam Chi, gặp được người ấy rồi.
***
“Khúc ca đã tạo nên em
Cũng sinh động tựa như khúc ca đã tạo nên anh
Những lúc mở chiếc ô lội qua màn mưa lớn
Từng ước mong bầu trời sớm muộn cũng sẽ trong xanh
Mang theo ước mơ vượt qua bao khó khăn trắc trở
Nắm chặt tay áo vận mệnh đang đợi em nơi ngã tư đường
Gọi những ai từng xem thường em, từng người từng người một
Tin tưởng em, hiểu được em.” *
Là một điều dưỡng trong bệnh viện lớn của thành phố, Nam Chi đã bắt gặp rất nhiều hoàn cảnh đáng thương với những số phận khác nhau. Ban đầu, cô đã từng mủi lòng thương xót cho họ, cũng từng vươn tay giúp đỡ một vài người. Nhưng rồi, cô nhận ra, cô không thể xoay chuyển mọi chuyện theo ý mình. Đôi khi, cho dù lòng mong muốn thì cũng chỉ đành bất lực mà thôi.
Thế nhưng, khi biết về câu chuyện của cậu thiếu niên tên Tống Thanh ở giường sát bên cạnh cửa sổ, trái tim cô vẫn thổn thức vô cùng. Một chàng trai trẻ có vẻ ngoài mảnh khảnh gầy gò che giấu đi những đường nét khôi ngô tuấn tú không ai bì kịp. Anh chỉ vì cứu một đứa bé mà chẳng may bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, đến mức phải cắt cụt cả hai chân.
Chàng trai với tương lai xán lạn trong thoáng chốc trở thành kẻ tàn tật. Ba mẹ anh mất từ sớm, nay chú thím thấy không thể lợi dụng thêm gì nữa thì cũng quyết định bỏ rơi anh. Đến cả cha mẹ của đứa bé kia cũng trốn biệt không thấy tăm hơi. Mọi thứ, tựa cơn sóng dữ, cuốn tung hết thảy những hy vọng cho chàng trai ở lại nơi này.
Nam Chi khi ấy, dù lòng thương cảm muốn giúp nhưng mà không thể. Cô cũng chỉ là một điều dưỡng bé nhỏ ở đây mà thôi. Quyên cho anh chút tiền trong thầm lặng rồi rời đi chẳng phải là cách tốt nhất hay sao. Thế nhưng, từng câu từng chữ của những cuộc trò chuyện người ta nói về anh vẫn văng vẳng trong đầu. Chỉ cần bỏ thêm cho anh một số tiền, sẽ cứu sống được một mạng người.
Nam Chi nghe thấy, cân nhắc từng lời và đi đến quyết định táo bạo, từ bỏ việc mua chú mèo mà cô rất thích nhiều tháng qua để lấy số tiền đó đóng hết cho phần chi phí còn thiếu của anh. Sau này, anh cũng sẽ theo cô về nhà, trở thành con mèo lớn mà cô sẽ nuôi dưỡng chăm sóc.
Lúc đó, Nam Chi cũng không biết rằng, việc làm hôm nay của mình không phải cứu rỗi Tống Thanh mà chính là đang cứu rỗi bản thân cô. Bởi vì, anh sẽ là người đưa cô ra khỏi vực sâu tăm tối, từng bước kiên trì lại dịu dàng dìu dắt cô đến với vùng đất mới. Nơi tràn ngập ánh sáng của tình yêu và hy vọng.
“Anh nói nếu vượt qua cô đơn, sẽ thấy được những đoá hoa ấy
Từng đoá xanh lam, từng đoá hồng nhạt
May mắn đã đi cùng anh đến thời không khác biệt này
Tương lai rơi vào tầm mắt, em ngẩng đầu nhìn lên
May mắn đã đi đến một thời không khác biệt
Để nhìn thấy một “em” tốt đẹp hơn.” *
***
“Chậu hoa này, nhờ có những giọt mưa từ ngoài cửa sổ bay vào mà trở nên xanh tươi, điều đó đã khắc sâu trong tâm trí anh. Dường như, chính anh cũng đang nhận được những “hạt mưa” từ bầu trời rơi xuống, giúp anh hồi sinh.”
“Hạt mưa” thấm ướt hai chữ, Nam Chi.
Tống Thanh sinh ra ở vùng quê xa, đã từng có cuộc sống tuy nghèo nàn nhưng hạnh phúc. Nhưng rồi ba mẹ anh gặp tai nạn và qua đời. Anh theo ông nội đến ở nhà chú thím, trở thành kẻ hầu hạ, tôi tớ nơi đây, nhận hết toàn bộ những khinh bỉ, sỉ nhục và giẫm đạp không thương tiếc.
Thế nên, Tống Thanh luôn cố gắng nỗ lực trong học tập không ngừng, chờ đợi ngày trưởng thành rời xa nơi này, mang theo ước mơ và hoài bão về một cuộc sống mới, không có khổ sở và những mệt mỏi kéo dài như thế nữa.
Đáng tiếc, ông trời không chiều lòng người, ngay khi Tống Thanh tưởng rằng mình sắp tung bay trên bầu trời rộng lớn cũng là lúc ông tàn nhẫn bẻ gãy đôi cánh của anh và ném thật mạnh vào bùn lầy dơ bẩn. Anh tựa như cánh diều đứt dây mất phương hướng, chao đảo rối tung rồi cuộn mình nát tan nơi xa thẳm.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc tồi tệ sụp đổ nhất trong cuộc đời mình, Nam Chi đã đến bên anh. Cô chẳng những trả hết phần chi phí cho anh được điều trị còn đưa anh về nhà chăm sóc. Cô bảo rằng, từ nay anh thuộc về cô.
Tống Thanh từ bé đến lớn chưa từng được ai đối xử tốt như vậy. Nam Chi không chỉ cho anh một mái nhà để ở, còn chăm lo cho anh mọi thứ từ quần áo giày dép đến đồ ăn thức uống… Ở bên cô, anh không cần phải suy nghĩ điều gì. Mọi thứ cô làm cho anh đều xuất phát từ tấm lòng bao dung lương thiện trong sáng, không mong cầu nhận lại sự đền đáp hay biết ơn gì từ anh.
Lúc ấy, đang là mùa đông rét buốt, mưa tuyết bay đầy trời nhưng với Tống Thanh lại là những ngày vô cùng ấm áp và vui vẻ. Bởi vì, anh nhận ra, cho dù thế giới này từng đáng ghét như thế nào thì chỉ với sự dịu dàng mềm mại của Nam Chi vào giây phút này, cũng đủ để xua tan tất cả. Thế nên, anh càng thêm nỗ lực để mình không trở thành sự phiền phức rắc rối cho cô.
Nam Chi trao cho anh tấm lòng thuần khiết. Tống Thanh trao cho cô toàn bộ những gì mình có, kể cả sinh mệnh của bản thân.
Từ đó, trong căn hộ của Nam Chi, Tống Thanh trở thành một “cô vợ nhỏ” đáng yêu lại hiền lành hiểu chuyện. Anh ghi nhớ những điều nhỏ nhặt nhất và chăm lo cho Nam Chi tất tần tật mọi thứ. Chỉ cần cô trở về nhà, ánh đèn luôn sáng tỏ qua khung cửa sổ, những bữa cơm thơm ngon nóng hổi bày sẵn trên bàn, còn có người lắng nghe hết những câu chuyện uất ức mà cô phải trải qua trong ngày. Người đó, im lặng xoa dịu những bất an hỗn loạn, cũng chữa lành chứng bệnh tâm lý cô đã mang trong lòng nhiều năm.
Tống Thanh tuy mất đi đôi chân nhưng khối óc và tri thức cùng sự kiên trì của anh thì không bao giờ đánh mất. Anh bắt đầu chủ động kiếm tiền từ những thứ nhỏ bé. Sau đó, dùng những gì mình đã học được, mở ra con đường mới, nhanh chóng trở thành một lập trình viên xuất sắc. Mà toàn bộ số tiền anh kiếm được, đều cho Nam Chi. Anh không cần gì cả, mọi thứ đều là của cô, kể cả anh.
“Anh như viên minh châu bị phủ bụi, một khi lớp bụi được lau đi, ánh sáng lập tức rực rỡ, không thể không khiến người khác chú ý.”
Với người khác Tống Thanh là cỏ dại với một phần tàn úa, còn với Nam Chi anh lại là ngọc sáng mang trên mình vết xước. Nhưng cho dù như thế thì cũng không sao cả, bởi vì, cô tin rằng đến một lúc nào đó, áng mây cũng sẽ nở hoa, mà anh cũng sẽ lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
Và Tống Thanh, chỉ thuộc riêng về Nam Chi.
____
*: Trích bản dịch lời bài hát Áng mây sẽ nở hoa do Vương Việt An thể hiện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Sapoche - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved