logo
REVIEW>> VỢ CHỒNG GIỎI DIỄN (COUPLE PHỤ)
vo-chong-gi-i-dien-couple-phu
Tìm truyện

VỢ CHỒNG GIỎI DIỄN (COUPLE PHỤ)

Độ dài: 54

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 120

*Rv được viết cho couple phụ Ninh Lăng Trần - Bùi Ôn Ôn

Cuộc hôn nhân của Ninh Trác Trí và Lâm Huệ Cẩm bắt đầu bằng tình cảm chân thật nhưng cuối cùng lại mắc kẹt trong mớ hỗn độn đầy bi kịch.

Khi tình yêu không còn mang sắc màu ấm áp mà chỉ là những chuỗi dài lạnh lẽo, con người ta thường tìm cách tổn thương nhau sâu đậm, mặc kệ mọi thứ. Mà những đứa trẻ vô tội lại là người gánh chịu tất cả.

Ninh Lăng Trần lớn lên trong sự thiếu vắng tình thương của cả bố và mẹ. Từ bé, anh đã hiểu rằng, một gia đình hạnh phúc vui vẻ bình thường giản dị mà mình ao ước sẽ không bao giờ có được. Thế nên, anh chưa từng hy vọng xa vời sẽ đổi thay được hoàn cảnh của mình. Anh cứ thế, dần trưởng thành trong sự trống rỗng cô đơn.

Thế nhưng, khi em gái Ninh Noãn Noãn chào đời, cô bé dường như là tất cả của anh. Bé con nhỏ xíu xiu, xinh đẹp như thiên thần, hay nói hay cười rạng rỡ, lấp đầy những ưu phiền sóng gió trong anh. Nhưng mà, chỉ trong khoảng thời gian mấy năm anh ra ngoài học tập ở lại tại trường, có nhiều chuyện đã đi lệch quỹ đạo, khiến anh đánh mất nhiều thứ quý giá.

Ninh Lăng Trần không ngờ được, em gái nhỏ mà anh hết lòng yêu thương chiều chuộng, luôn trân trọng bảo vệ chỉ trong quãng thời gian ngắn đó, bị thế giới và những người được gọi tên bằng bố bằng mẹ, đã tra tấn tâm lý đến mức rối loạn. Để ngày anh đến đưa em đi, vết thương trong lòng em đã vụn vỡ lan tràn ra khắp nơi mất rồi. Em có bệnh, còn là bệnh rất nặng, khó lòng kiểm soát.

Cố nén những hoang mang sợ hãi lại, Ninh Lăng Trần nguyện với lòng rằng, cho dù anh phải dùng bao nhiêu thời gian và bao nhiêu đánh đổi, cũng sẽ chữa lành tổn thương nơi trái tim Ninh Noãn Noãn. Cho em lại trở về với dáng vẻ như trước kia, là mặt trời nhỏ trên cao, vừa kiêu ngạo ngang bướng, vừa lấp lánh rực rỡ.

Đối với Ninh Noãn Noãn, anh trai Ninh Lăng Trần là bến cảng an toàn trên vùng biển bao la rộng lớn, là ánh đèn hải đăng trong đêm tối mịt mờ bão giông mà con thuyền cô độc của cô luôn hướng đến. Là anh, cho dù cô có gây ra rắc rối phiền nhiễu lớn như thế nào, có trở thành một phiên bản khác xấu xa đ ộc á c ra sao thì chỉ cần cô quay đầu nhìn lại, anh vẫn ở phía sau, chống lưng cho cô, tin tưởng yêu thương cô vô điều kiện.

Bởi vì thế giới của Ninh Lăng Trần quá nhỏ bé, lại thiếu thốn tình cảm, chỉ có hai anh em nương tựa bên nhau. Thế nên, vào độ tuổi niên thiếu khi Cố Phong Diệp đến và cho anh chút ấm áp dịu dàng, anh đã không thể chống đỡ được mà sa chân vào cái lưới hắn giăng ra.

Trong mối quan hệ yêu đương với Cố Phong Diệp, Ninh Lăng Trần luôn là người thua cuộc. Vì anh tham luyến những mềm mại mà hắn mang đến, lại nhu nhược yếu đuối không dám phản kháng lại sự hung bạo cuồng đ iên của hắn.

Vậy nên, anh mặc sức để hắn thao túng, từng bước phá huỷ bản thân mình, biến hiện tại tốt đẹp cùng tương lai xán lạn của anh, chìm vào đêm đen hỗn loạn. Mà quá khứ đã qua, đang dần tô lên vết nhơ khó lòng gột rửa. Sau này, vào lúc anh không hay biết, nó sẵn sàng hoá thành con d ao sắc bén, g iết c hết anh.

Ninh Lăng Trần biết Ninh Noãn Noãn căm ghét Cố Phong Diệp, cũng sợ hãi hắn. Thế nên, anh không cho hắn đến gần em gái, cũng tránh hết mức có thể những lần chạm mặt không vui xảy ra. Anh muốn cắt đứt đoạn tình cảm sai lầm này, trở về cuộc sống bình thường.

Nhưng mà, Ninh Lăng Trần dường như đánh giá thấp sự cố chấp sai lệch của Cố Phong Diệp và sự kích thích đến đ iên loạn của Ninh Noãn Noãn khi bị hắn tác động lên. Chỉ khi thấy chiếc váy đầy máu, cùng những giọt nước mắt như trân châu trong đôi mắt chứa đầy sự t hù h ận của cô tuôn rơi, anh mới chợt nhận ra, anh không thể cứ mãi bị động để mặc mọi chuyện nữa rồi.

Nếu ngay từ đầu, cả hai đến với nhau là sai lầm đã định trước và hiện tại hôm nay Cố Phong Diệp cũng chọn cho mình con đường không có Ninh Lăng Trần anh, vậy thì còn gì để lưu luyến không thể buông bỏ nữa cơ chứ. Và hơn hết, những kẻ gây thương tổn cho Ninh Noãn Noãn em gái anh, thì dù có là ai, anh đều chán ghét c ăm h ận muốn huỷ diệt kẻ đó.

Nhưng làm sao Cố Phong Diệp chấp nhận để Ninh Lăng Trần rời đi một cách dễ dàng được. Mười ba năm nay, hắn đã quen có anh bên cạnh, quen được thao túng điều khiển anh như con rối trong trò chơi yêu đương tình dục của mình. Anh muốn bước khỏi cuộc đời của hắn, vậy phải xem bản lĩnh anh đến đâu.

Vì thế, trong đám cưới của Ninh Noãn Noãn và Lục Yến, một món quà tặng khủng khiếp đã được gửi đến. Khi chiếc video kia hiện lên màn hình, quá khứ u tối, những rách nát dơ bẩn đều bị vạch trần không chút thương tiếc. Tin đồn lan nhanh như lửa cháy trên đồng cỏ khô hoang vắng, chỉ trong giây lát đã đủ sức dồn ép con người ta đến bên bờ vực thẳm.

Mọi người nhìn Ninh Lăng Trần bằng ánh mắt thương hại, khinh bỉ, coi thường. Họ sẵn sàng cười chê, buông bao lời tàn nhẫn đầy d âm l oạn với anh. Xem anh là thứ đồ chơi không đáng giá tiền. Những gì anh có, đều rẻ mạt như nhân cách của mình.

Thế nhưng, Ninh Lăng Trần đã làm sai điều gì kia chứ, anh cũng đã gây ra lỗi lầm gì với ai kia chứ.

Chẳng qua chỉ là,

“Tình cảm đó, ngay từ đầu đã không nên có

Người đó, ngay từ đầu đã không nên gặp…” *

Tại sao, kẻ giẫm đạp người khác không đáng bị lên tiếng chỉ trích, còn nạn nhân là anh lại phải chịu đựng tất cả mọi lời xì xầm bàn tán trách móc. Thế giới này rốt cuộc đảo đ iên đến như thế nào mà lại có thể xấu xí đáng ghét đến mức ấy?

Ninh Lăng Trần cảm giác như muốn buông xuôi hết thảy. Thế nhưng, anh còn có Ninh Noãn Noãn bên cạnh. Anh là chỗ dựa, là chống lưng của em gái, anh không thể gục ngã được. Cho dù mọi thứ sụp đổ ngay trước mắt, anh cũng cần kiên cường mà đứng lên, chiến đấu chống lại tất cả.

Thế nên, Ninh Lăng Trần lần nữa muốn bắt đầu lại từ đầu. Anh nghe theo lời mẹ, gặp gỡ hẹn hò các cô gái qua mai mối liên hôn gia tộc, thử mở trái tim mình ra, can đảm đối diện với thực tế. Và anh, trong giây phút thoảng qua đó, đã không biết rằng, thiên mệnh của mình, là cô ấy, sẽ đến.

Cô gái đó tên là Bùi Ôn Ôn.

Bùi Ôn Ôn là con gái duy nhất của nhà họ Bùi danh giá. Từ bé do một tai nạn xảy ra, dây thanh quản của cô bị thương, nên đánh mất luôn cả giọng nói, trở thành một nàng tiên cá xinh đẹp nhưng lại không thể ca hát thành lời. Bùi Ôn Ôn xinh đẹp dịu dàng như ánh trăng trên bầu trời, khí chất mềm mại như cơn mưa bụi Giang Nam, khiến những người bên cạnh đều cảm nhận được sự thanh khiết tươi mát và vẻ đẹp trầm tĩnh cổ điển của cô.

Nhiều năm về trước là Ninh Lăng Trần đã vô tình cứu cô bé Bùi Ôn Ôn ra khỏi một đám cháy lớn. Từ đó, cô âm thầm cất giấu bóng hình anh trong trái tim, theo năm tháng dài tình cảm ngày càng sâu đậm lớn dần hơn.

Thế nhưng, trong mắt Bùi Ôn Ôn, Ninh Lăng Trần quá đỗi xuất chúng tốt đẹp. Mà cô chỉ là cô gái khiếm khuyết bị câm. Thế nên, cô luôn sợ hãi tự ti trước tình yêu của mình. Sợ rằng, anh sẽ cảm thấy khó chịu, chán ghét mà không muốn ở bên cạnh cô. Vì thế, nhiều năm đã qua, dù có đôi ba lần cơ hội gặp anh, nhưng cô đều để chúng vụt mất đáng tiếc như thế.

Cho đến khi những lời đồn bẩn thỉu d âm d ục đầy tàn nhẫn nhanh chóng lan truyền chóng mặt trong giới thượng lưu thành phố về Ninh Lăng Trần, thì Bùi Ôn Ôn liền biết, cô không thể yên lặng nữa rồi. Ninh Lăng Trần là người tốt, nhân phẩm giáo dưỡng ưu tú, anh lại xuất sắc tài giỏi, cao lớn mạnh mẽ như thế, cớ gì lại đem những thứ dơ bẩn tự các người thêu dệt, vùi dập anh kia chứ.

Bùi Ôn Ôn là cô gái nhỏ bé, yếu ớt nhưng cô lại kiên định trong những việc mình làm và quyết định. Thế nên, là trước kia anh không ngại hiểm nguy mà cứu cô, bây giờ, cô sẽ đến bảo vệ cho anh.

Vì thế, Bùi Ôn Ôn mong Ninh Lăng Trần cho mình được có cơ hội bên anh, cả hai hãy thử quen nhau một thời gian. Quá khứ của anh, những gì anh từng trải qua, cô đều biết hết. Cô thật lòng yêu anh và muốn chữa lành trái tim của anh.

Ban đầu, Ninh Lăng Trần thật sự không đành lòng để một cô gái xinh đẹp thiện lương và chân thành như Bùi Ôn Ôn vướng vào kẻ như mình. Bởi anh biết, một khi cô đứng bên cạnh anh, sẽ chịu rất nhiều điều tiếng xấu, cả những sự gièm pha bàn tán vũ nhục nữa. Cô lại còn không thể nói được. Trước tất cả những sự công kích á c đ ộc bủa vây như vậy, sao cô có thể chịu nổi.

Nhưng, Bùi Ôn Ôn hết lần này đến lần khác khiến Ninh Lăng Trần dù có nhẫn tâm sắt đá như thế nào đều phải mềm lòng rung động. Là khoảnh khắc cô ngồi co ro trước cửa nhà đợi gặp anh, gió đêm lạnh lẽo, thân hình cô mỏng manh bất an. Là khoảnh khắc sau khi chia tay gặp lại, cô gầy thật gầy, nước mắt như mưa trên biển đêm, đến bông tuyết cũng không thể lấp đầy sự bi thương tuyệt vọng trong cô.

Ninh Lăng Trần thấy trái tim đau nhói vô cùng. Hoá ra, trong dòng chảy vội vàng của thời gian, anh cũng đã bị Bùi Ôn Ôn làm cho rung động mất rồi.

Vì vậy, khi Ninh Lăng Trần đã hiểu rõ những tình cảm trong lòng, anh biết mình không thể đánh mất Bùi Ôn Ôn thêm phút giây nào nữa. Đến ông trời cũng đã thương xót mà gửi nàng tiên cá đến cho anh, thì sao anh lại cứ muốn đẩy cô về biển cả kia chứ?

Bùi Ôn Ôn, Ninh Lăng Trần anh trước kia chưa hiểu tình yêu là gì, mù quáng tin vào cái gọi là sự ấm áp khó cưỡng, cũng từng có quá khứ với nhiều thương tổn không thể xoá bỏ. Nhưng giờ đây, khi gặp em, anh mới biết được, anh yêu em nhiều như thế nào.

Vậy nên, Bùi Ôn Ôn, cho anh được có cơ hội bên em, yêu thương chở che cho em suốt chặng đường còn lại này nhé? Và khi mặt trời lên, trong căn nhà nhỏ, có anh có em, có con của đôi mình, tiếng nói cười theo gió vang vọng khắp bầu trời trong xanh.

____

*: Trích lời thoại trong phim Pinocchio

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hồ Đào - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN