logo
REVIEW>> TUYẾT GIỮA MÙA HẠ
tuyet-giua-mua-ha
Tìm truyện

TUYẾT GIỮA MÙA HẠ

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 105

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 110

Giới thiệu:

Khi Hướng Án gặp Bạc Dật Châu tại khu nghỉ dưỡng trượt tuyết, tâm trạng của cô không được tốt.

Nửa giờ trước, cô vừa mới bắt gian chồng sắp cưới của mình trên giường, thế nhưng mấy lão cổ đông trong tập đoàn vẫn khuyên cô nên tiếp tục liên hôn.

Cô đứng trên sân thượng hít thở không khí trong lành, liếc qua cửa kính bên hông nhìn người đàn ông cô vừa gặp khi bước vào.

Con trai cả nhà họ Bạc tốt hơn tên chồng sắp cưới gà mờ của cô gấp trăm lần.

Sau khi suy nghĩ hồi lâu, cô xoay người, đánh bạo hỏi một câu cực kỳ liều lĩnh: “Gần đây anh có tính đến việc liên hôn không?”

*

Nhà họ Bạc vô cùng hiển hách, trong giới có tin đồn, kể từ khi Bạc Dật Châu về nước, những người muốn liên hôn với nhà họ Bạc gần như đạp vỡ ngưỡng cửa.

Vì thế khi tin đồn hai nhà Hướng Bạc liên hôn truyền ra thì chẳng ai tin, bởi họ nói Hướng Án trèo cao.

Sau nửa năm âm thầm kết hôn.

Tại một buổi tụ họp trong giới, Hướng Án và Bạc Dật Châu đều có mặt, tất nhiên vị hôn phu cũ của Hướng Án cũng xuất hiện.

Trong lúc trò chuyện, có người nhắc đến tin đồn trước đó, thấy Bạc Dật Châu không nói gì, người nọ càng cảm thấy tin đồn là giả.

Một tháng trước vị hôn phu cũ từng gọi điện cho Hướng Án, muốn nối lại tình xưa nhưng bị từ chối, lúc này không khỏi tiến lên giẫm một chân vào: “Người phụ nữ đó không đứng đắn, lúc trước chúng tôi chia tay cũng vì... Mấy ngày trước tôi gọi điện cho cô ta, dù là rạng sáng nhưng vẫn có một người đàn ông nghe điện thoại.”

Anh ta cố ý bôi nhọ cô, giọng nói không nhỏ, những người trên bàn đều hướng ánh mắt về phía Hướng Án.

Hướng Án lắc lắc ly rượu, đang cân nhắc xem nên hắt rượu vào anh ta bằng tay trái hay tay phải thì Bạc Dật Châu ngồi ghế trên đột nhiên lên tiếng: “Là tôi nghe.”

“Ngày đó phòng cưới của chúng tôi vừa trang hoàng xong, tôi đưa cô ấy về phòng tân hôn của chúng tôi.”

Sau đó, trong sự im lặng của mọi người, anh đứng dậy khỏi ghế chính bước về phía cô, nói với người tổ chức bữa tiệc: “Hy vọng lần sau có thể xếp cho vợ chồng tôi ngồi gần nhau.”

*

Chưa từng nghĩ tới, anh sẽ là cơn bão tuyết giữa đêm hè của em.

***

Cuộc hôn nhân của bố mẹ Hướng Án là liên hôn thương nghiệp, vì vậy giữa họ không hề tồn tại tình yêu mà chỉ là những lợi ích mưu toan lẫn nhau. Thế nên, cô chưa từng cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình thật sự là như thế nào. Mối liên kết tình thân giữa bọn kỳ thật rất mong manh, cũng quá đỗi ngắn ngủi để có thể vun đắp sâu nặng hơn.

Cho nên, khi Hướng Án chỉ mới mười mấy tuổi, mẹ vừa qua đời thì bố liền nhanh chóng lấy vợ mới, cũng là người yêu cũ của ông trong những năm tháng thanh xuân. Từ đó, nỗi đau và rạn nứt trong lòng cô, không ai có thể thể chữa lành.

Lúc đó, Hướng Án chỉ có anh trai Hướng Hoài Đình làm chỗ dựa. Anh ấy là tất cả những yêu thương xoa dịu trái tim đầy tổn thương uất ức của cô. Có anh ấy, cô có thể vững tin mà bước tiếp, cho dẫu cuộc sống có khắc nghiệt khó khăn đến mức nào.

Sinh ra trong gia tộc hào môn, đâu dễ tránh khỏi những chuyện phân tranh quyền lực địa vị và tiền tài. Cuối cùng, những đứa trẻ cũng dần bị cuốn vào cuộc chiến không có hồi kết này. Mỗi bước đi, đều là từng bước thận trọng cân nhắc thiệt hơn. Đến cuộc sống hôn nhân của chính mình, cũng là ván bài đầy ẩn số, tìm người thích hợp, thoả mãn những điều kiện cần thiết, hợp tác bên nhau dài lâu.

Bởi vì đã hiểu rõ những dơ bẩn toan tính trong đấy, cũng đã nhìn thấu hết thảy qua tấm gương là bố mẹ. Thế nên, Hướng Án chưa từng đặt hy vọng hay mong cầu điều gì vào hôn nhân cũng như tình yêu. Suy cho cùng, yêu hay không yêu, đều không thể so sánh với lợi ích và dã tâm của lòng người. Đứng trước nó, mọi thứ dường như bị khuất phục.

Thế nhưng, dù cho Hướng Án đã nhún nhường và nhẫn nhịn bao nhiêu thì lòng tham và dục vọng của vị hôn phu cũ Thương Diên vẫn khiến cô cảm thấy bẩn thỉu đến buồn nôn. Có những thứ một khi đi đến giới hạn thì không thể nào quay lại được nữa. Vậy nên, khi biết hắn ngoại tình, Hướng Án liền nhanh chóng đưa ra quyết định huỷ bỏ hôn ước, đòi đủ những thiệt hại mà cô nên có được. Không chút do dự hay mềm lòng, lại càng không thương tổn khổ sở.

Lý trí của Hướng Án trong tình huống tồi tệ nào đều vô cùng tỉnh táo, lạnh lùng.

Bởi vì việc này nên công ty truyền thông của Hướng Án rơi vào tình trạng bế tắc, bên bờ vực sụp đổ. Đây là tâm huyết cả một đời của người mẹ quá cố của cô. Thế nên, dù bằng cách gì đi chăng nữa, cô cũng cần phải tìm cho mình một mối liên hôn thương nghiệp mới, giúp công ty bước qua giai đoạn khủng hoảng trầm trọng này.

Và trong đêm tối đầy sao giăng nơi khu trượt tuyết mùa hè kia, Hướng Án đã liều lĩnh hỏi một người đàn ông xa lạ rằng, anh có muốn cùng cô kết hôn hay không?

Lúc đó, chỉ là những thoáng qua vu vơ, hoặc đúng hơn là những mộng mơ xa vời của Hướng Án mà thôi. Nào ngờ, nhân duyên như bông tuyết nhỏ, giữa mùa hạ nóng cháy, lại lẳng lặng rơi vào tim người.

***

Hôn nhân giữa Hướng Án và Bạc Dật Châu có chăng chính là đúng người đúng thời điểm, không xuất phát từ tình yêu, lại càng không phải là định mệnh của nhau. Đơn giản chỉ là hai tâm hồn mang đầy vết nứt của quá khứ cùng sự đam mê công việc cuồng đ iên tiến đến bên nhau.

Ban đầu, cả hai đều cho rằng, họ là những mảnh ghép riêng biệt, tuy sống chung dưới một mái nhà nhưng không cần hoà quyện vào nhau. Mỗi người có cuộc sống, có không gian, có những điều bí mật cho mình, không ai để người kia chạm đến. Giữa bọn họ, hôn nhân là sự hợp tác để ổn định và phát triển con đường đang lựa chọn.

Thế nhưng, chẳng biết tự bao giờ, những ngăn cách và xa lạ ấy đã dần bị thay thế bởi những rung động khe khẽ không nói thành lời.

Phải chăng, tình yêu đã đến, chớm nở vào một ngày mưa thu se lạnh, chiếc áo khoác ngày nào nhuộm đẫm hạt mưa, cũng nhuộm đẫm cả hạt tình, ẩm ướt trái tim cô độc lạc lõng của một người.

Kỳ thật, ở Bắc Thành, không ai là không biết đến nhà họ Bạc quyền thế hiển hách, khó lòng với tới. Bạc Dật Châu lại là người thừa kế cầm quyền duy nhất của tập đoàn Bác An trị giá hàng chục tỷ. Anh đứng ở trên cao, nắm mọi thứ trong tầm tay, nhìn thấu hết thảy lại lạnh lẽo cô độc đến tận cùng.

Mọi người đều xem Bạc Dật Châu là viên kim cương giá trị xa xỉ không ai dám sở hữu. Thế nhưng, chẳng ai hay biết viên đá lấp lánh quý giá đó trong tim lại mang đầy vết xước và nỗi đau. Từ một nhà bốn người ấm áp vui vẻ, chỉ trong một sớm mai khi sương còn chưa tan, ánh bình minh còn chưa hé lộ, anh đã đánh mất đi tất cả.

Vực sâu thăm thẳm, không chỉ lấy đi người em trai Bạc Dật Châu yêu thương nhất, còn đẩy anh xuống địa ngục với muôn vàn tự trách và ân hận. Nó trở thành vết cắt nơi lồng ngực, mỗi ngày đều âm ỉ chảy máu, bóp nát hơi thở và sự sống của anh. Thế giới dường như, chỉ còn lại những gam màu ảm đạm, hoang tàn vỡ nát.

Thế nhưng, Hướng Án đã ôm Bạc Dật Châu vào lòng, nói cho anh biết rằng, cái rét lạnh của đêm đen và những cơn gió bất chợt ngoài kia, không phải là lời oán trách dành cho anh. Bởi vì, em trai đang dùng sự dịu dàng và tĩnh lặng của đất trời cỏ cây, mong anh đừng buồn, cũng đừng vì sự ra đi của em ấy mà khiến mình rơi vào đau khổ giày vò.

Nhờ có Hướng Án, trái tim rệu rã buồn phiền của Bạc Dật Châu như được tiếp thêm sức mạnh và lòng can đảm, để anh có thể đương đầu với quá khứ và đối diện với thực tại. Để tình yêu của anh, dù cho dưới hình dạng gì, đều là sự chân thành, kiên trì không bao giờ mất. Và cho dẫu ở đâu, đều có thể gửi đến những người mà anh yêu thương trân quý.

Hướng Án trước đấy cũng chưa từng tin vào cái gọi là gia đình hạnh phúc. Thế nhưng, ở bên Bạc Dật Châu những hoài nghi do dự của cô đều dần phai nhạt. Anh là người đàn ông trưởng thành chín chắn, trách nhiệm và dịu dàng vô cùng. Anh cho cô biết thế nào là được yêu, được nuông chiều, được xem là báu vật cất giữ trong lòng người khác.

Cứ thế, những mềm mại như tơ liễu giăng giăng nơi mặt hồ, nhẹ nhàng vuốt ve làn gió, vo lại thành mây trời rồi rơi vào tim ai.

Những phút giây ngọt ngào quyến luyến ấy, khiến Hướng Án dần mở lòng mình với Bạc Dật Châu, cho anh thấy được sự sợ hãi hoảng loạn cùng yếu ớt bất lực của cô. Xé toạc vết thương và được anh xoa dịu dỗ dành.

Hoá ra, Hướng Án cô cũng đã yêu Bạc Dật Châu rất nhiều mất rồi. Vì yêu, nên mới muốn cùng anh xây đắp tương lai, hoạ thành bức tranh với những mảng màu tươi sáng rực rỡ.

“Mùa hè ở Nam Cực sẽ có tuyết rơi, bản thân nó đã là một lời thì thầm lãng mạn.

Thời tiết mà chỉ có thể nhìn thấy ở tận cùng thế giới, cũng giống như việc phải đi xa đến vậy mới gặp được người quý giá như anh.”

Mà Hướng Án em thật may mắn biết bao khi đã gặp được anh, Bạc Dật Châu.

Vì vậy, hãy cùng em đi hết đoạn đường tiếp theo nhé.

Mưa tuyết bay đầy trời, tình yêu không phôi pha.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dứa - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN