logo
REVIEW>> THẾ TỬ ĐIÊN CUỒNG CỐ CHẤP THEO ĐUỔI VỢ
the-t-dien-cuong-co-chap-theo-duoi-vo
Tìm truyện

THẾ TỬ ĐIÊN CUỒNG CỐ CHẤP THEO ĐUỔI VỢ

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 102

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 214

“Ta tỉnh giấc mộng, xuân qua đi thu lại đến

Tóc đã dài chấm eo, người từ lâu đã không còn kề bên

Còn vấn vương quá nhiều yêu h ận, thật khó mở lòng lần nữa

Chẳng biết tự khi nào hồi ức đã dần nhạt phai

Nhưng lời thề non hẹn biển ấy làm sao quên được đây

Dường như ta đã đứng trên hồng đài cao ba thước

Đợi người đến đây cổ vũ nồng nhiệt cho ta.” *

Đến một lúc nào đó, vào một ngày nào đó, Nhan Miểu chợt nhận ra vở kịch của mình cũng nên đến lúc phải hạ màn. Thế nhân đã sớm chê cười nàng ngu ngốc, chỉ có mình nàng vẫn bám víu vào những ảo mộng thuở ban đầu mà xem những cười chê ấy như gió thoảng bên tai, để rồi sau cùng lại nhận về những đắng cay tủi hờn không sao kể xiết.

Nhan Miểu là nữ nhi duy nhất của một gia đình thương gia ở Vĩnh An, vì phụ thân có ơn với An Hoài Vương mà nàng được hứa gả cho thế tử An Hoài Vương làm chính thê. Phụ thân rất vui, ông luôn muốn gả nàng vào nhà quyền quý để nửa đời còn lại bớt vất vả. Nhan Miểu cũng rất vui, bởi vì nàng đã ái mộ thế tử Mộ Dung Hành từ lâu rồi.

Lang quân của nàng anh tuấn tiêu sái, văn võ song toàn, khí chất phong độ bất phàm. Tuy ánh mắt hắn nhìn nàng lạnh như băng, cử chỉ của hắn cũng chẳng dịu dàng kiên nhẫn chút nào, nhưng Nhan Miểu tin rằng chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, thì sớm muộn gì hắn cũng yêu thương nàng như thê tử của mình mà thôi.

Sĩ nông công thương, thương gia đứng bét, dù nhiều tiền đến mấy cũng không thể thay đổi sự thật rằng họ đứng ở tầng lớp thấp nhất trong xã hội thời bấy giờ. Mẹ chồng làm khó, hạ nhân khinh thường, thái độ của phu quân cũng lạnh nhạt không kém, cộng thêm những quy tắc vô lý chỉ có mình nàng bắt buộc phải tuân theo. Tất cả đều đang từng chút từng chút bào mòn đi sự kiên trì và cả tình cảm rực cháy của Nhan Miểu.

Đỉnh điểm là khi thanh mai trúc mã của Mộ Dung Hành, Hoa Ninh quận chúa, trở về từ biệt cung sau bao nhiêu năm dưỡng bệnh. Phu quân của Nhan Miểu đã rời Kinh thành ngay trong đêm để đón nàng ta về. Sau khi Hoa Ninh vào phủ, mẹ chồng liền tươi cười vui vẻ, hạ nhân vô cùng kính cẩn đối đãi, bởi vì bọn họ đều biết ai chỉ là con gà bay lên cành cao, ai mới là phượng hoàng đích thực.

Nhan Miểu cứ mãi tìm cho mình một lý do để bao biện cho Mộ Dung Hành, tâm tình cứ thấp thỏm lên xuống không biết bao nhiêu lần chỉ vì một ánh mắt của hắn. Nàng cố gắng giữ phong thái của thế tử phi, cố gắng bao dung cho Hoa Ninh hết lần này đến lần khác, sau cùng những gì nhận lại được chỉ toàn là tổn thương chất chồng lên nhau. Nàng mải mê chạy theo ý muốn của người đời, mà quên đi rằng mình cũng từng là nữ nhi được phụ thân hết mực yêu thương kia mà.

Ngày mẹ chồng đến yêu cầu nàng xuống làm thiếp để Hoa Ninh lên làm chính phi, Nhan Miểu điềm nhiên đáp: “Ta không làm thiếp, cũng chẳng làm chính thất. Ta chỉ làm Nhan Miểu mà thôi.”

Cứ cho là nàng đã quá ngây thơ khi tin vào việc Mộ Dung Hành sẽ yêu thương mình đi, lúc ấy Nhan Miểu cũng vừa tròn mười mấy tuổi, được gả cho lang quân như ý mà cứ ngỡ như đã có được hạnh phúc cả đời. Nhưng suy cho cùng thì nàng cũng là con người mà, một khi đã đủ đau thì tự khắc biết buông tay thôi.

Nàng ném thư hòa ly vào mặt Mộ Dung Hành, mang hết dũng khí và cứng rắn từ khi cha sinh mẹ đẻ ra để buộc hắn phải ký. Mộ Dung Hành cho rằng nàng chỉ đang làm loạn nên dứt khoát ký xuống luôn.

Tình nghĩa phu thê ròng rã bao nhiêu năm, nói dứt là dứt, khiến cho Nhan Miểu cảm thấy mình chẳng khác một tên hề là bao.

Nhưng mà cũng chẳng sao hết.

Mộ Dung thế tử, từ nay về sau chúng ta người ở đất Bắc, kẻ ở trời Nam.

Ta và ngươi, không hẹn ngày gặp lại.

***

Đối với Mộ Dung Hành, Nhan Miểu vừa là thê tử, lại vừa không phải là thê tử. Nàng là thế tử phi danh chính ngôn thuận, được giao phó mọi quyền hành lớn bé trong phủ, là người nằm cùng giường với hắn, cùng hắn thực hiện chuyện sinh hoạt vợ chồng, nhưng giữa hai người bọn họ chẳng qua cũng chỉ có thế mà thôi.

Mộ Dung Hành nào phải là thế tử An Hoài Vương phủ, thân phận của hắn còn cao thâm và nguy hiểm hơn thế rất nhiều.

Năm ấy hắn còn nhỏ tuổi, trong cung dấy lên một trận gió tanh mưa m áu, những người thân cận bên cạnh đều hy sinh để mở con đường m áu cho hắn rời đi, ẩn thân dưới một lớp vỏ bọc mới để chờ đợi ngày lật ngược ván cờ.

Tất cả nữ nhân xung quanh Mộ Dung Hành, bao gồm An Hoài Vương phi, Hoa Ninh quận chúa, hay thậm chí là cả Nhan Miểu, đều là những người chẳng thuộc về hắn. Có người có thể dùng làm quân cờ, nhưng có người chỉ có tác dụng làm bình hoa mà thôi.

Chỉ có điều Hoa Ninh quận chúa nắm giữ quá nhiều manh mối mà hắn đang cất công tìm kiếm, còn Nhan Miểu thì chẳng khác nào một tấm bình phong đẹp đẽ mà hắn cưới về để qua mắt tất cả mọi người, không hơn không kém.

Đừng hỏi vì sao Mộ Dung Hành lại vô tâm, những năm tháng trưởng thành của hắn không có một ai ở bên cạnh, hắn không biết cách yêu một người, càng chẳng hiểu động lòng nghĩa là gì, trong đầu chỉ toàn là quyền mưu đấu đá để giành lại những thứ vốn thuộc về mình thôi.

Có lẽ điều duy nhất khiến Mộ Dung Hành hối h ận đến phát đ iên, chính là khi hắn tự tay ký vào thư hòa ly mà Nhan Miểu đưa cho, sau đó giữ vẻ mặt lạnh lùng nhìn nàng rời đi, nhưng thực chất bức tường trong lòng đã lung lay chực đổ xuống từ lâu.

Từ khi nàng đi, không còn ai chong đèn ngồi chờ Mộ Dung Hành trở về, cũng chẳng còn ai tự tay may áo cho hắn nữa. Biết bao nhiêu đêm dài, cảm nhận được giường lớn lạnh lẽo, bên cạnh trống không, khiến hắn thao thức chẳng thể ngủ nổi.

Lâu dần Mộ Dung Hành cũng phải thừa nhận rằng hắn nhớ nàng, nhớ đến đôi mắt sáng như sao và khuôn mặt xinh đẹp cùng cử chỉ hiền thục của nàng, một cảm giác lạ lẫm mà hắn chưa từng trải qua suốt hai mươi mấy năm cuộc đời.

Mộ Dung Hành tự nhủ phải nhanh chóng lật ngược tình thế, trả xong thù cũ rồi sẽ đi tìm nàng. Nhưng mọi thứ đến nhanh hơn hắn nghĩ, mà mọi việc cũng diễn biến khác xa so với hắn nghĩ.

Lúc gặp lại, dường như Mộ Dung Hành đã không còn nhận ra Nhan Miểu nữa.

Nàng ăn mặc giản dị, ôm một rổ thuốc rồi nở một nụ cười rực rỡ, đẹp đến độ như muốn thiêu cháy cả tâm can của hắn, đó là nụ cười mà trước giờ hắn chưa bao giờ có cơ hội được ngắm nhìn. Rồi hắn nhìn thấy nàng được một nam nhân khác khoác áo choàng cho, cử chỉ đong đầy tình ý, dịu dàng đến mức hắn cảm thấy m áu nóng trong người sôi sùng sục.

Đó là lần đầu tiên trong đời Mộ Dung Hành phủi sạch trách nhiệm trên vai, lấy danh nghĩa kẻ khác mà cố chấp bám trụ lại ở đất Vĩnh An xa xôi hẻo lánh này, ngày ngày mặt dày tìm một cái cớ để gặp mặt nàng.

Bấy giờ Nhan Miểu đã được Bình Khê Nhan thị đón về nhận tổ quy tông, đã trở thành một tiểu thư quý tộc và đã đính hôn với người khác, ánh mắt nàng nhìn hắn không còn ấm áp như xưa, cũng không chút thương tình bảo hắn mau cuốn xéo.

“Thế tử, nếu người muốn sự hậu thuẫn của Nhan gia, thì hoàn toàn có thể đi tìm những cô nương khác trong Nhan gia chưa gả chồng kia mà.”

Nhưng Mộ Dung Hành hối h ận, hắn thật sự hối h ận rồi. Mặc kệ nàng là Nhan tiểu thư hay chỉ là cô nương nhà thương gia, người mà hắn muốn, trước giờ chỉ có mình nàng.

Thế sự vốn vô thường, người muốn vun đắp lúc trước đã sớm c hết tâm, còn kẻ trên cơ khi ấy nay lại hạ mình cầu xin. Một kẻ cao ngạo như Mộ Dung Hành, lại vì một nữ tử mà dập nát như một chiếc lá rơi xuống vũng bùn.

Biết bao nhiêu nước cờ đã được dày công sắp đặt từ trước, vậy mà hắn cứ năm lần bảy lượt tự đâm đầu vào ngõ cụt chỉ vì an nguy của Nhan Miểu, thân phận bại lộ, nguy hiểm trùng trùng, dù cho lồng ngực đầm đìa m áu tươi vẫn chỉ để tâm đến vết trầy trên mu bàn tay của nàng.

Mộ Dung Hành biết hắn vô liêm sỉ, bị nàng đối xử như vậy hoàn toàn là nghiệp đắng mà hắn đáng phải nhận. Nhưng chung quy thì đời này kiếp này, hay là cả kiếp sau nữa, hắn vẫn không muốn buông tay Nhan Miểu.

Giang sơn thiên hạ này, quyền lực ngai vị này, cả ngọc tỷ truyền quốc này nữa, chỉ cần Nhan Miểu muốn, tất cả đều là của nàng.

Cả Mộ Dung Hành nữa, dù nàng muốn hay không muốn, thì cả đời này cũng chỉ có thể là của nàng mà thôi.

“Nếu đôi ta vẫn như ngày đầu gặp gỡ

Người cố chấp si mê ta, mà hết thảy đều chẳng thay đổi

Trăm lời khó cãi, cần gì phải bận lòng thêm nữa

Lưu luyến nàng sao mà dứt được

Những tiếc nuối ấy vốn chẳng cam lòng chôn giấu

Đoạn tơ tình thi thoảng lại quấy nhiễu ta trong giấc mộng

Quá mịt mù, cầu chẳng được, cắt chẳng đứt, tách chẳng rời

Là yêu là h ận hay là chấp niệm của ta.” *

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Tứ ngã do Nhất Khỏa Lang Tinh thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Ngân Hạnh - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN