Tác giả:
Lê Chúc Hạc
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Nha Thanh
Thể loại:
Hiện đại,
Xuyên sách,
Thanh xuân vườn trường,
Hào môn thế gia,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nữ phụ,
Độc chiếm ,
Thiên chi kiêu nữ,
Chữa lành,
Nhẹ nhàng,
Hài hước,
HE
Độ dài: 73
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 34
Chúc Mạt là tiểu thư nhà tài phiệt đúng nghĩa.
Nhà họ Chúc là một trong ba gia tộc lớn nổi danh, nhà ngoại cô, tức là nhà họ Dương, lại chẳng kém cạnh, cũng có thể so một chín một mười với nhà họ Chúc. Những tưởng cô tiểu thư được sinh ra trong sự nâng đỡ của hai đại gia tộc sẽ lớn lên trong sự đủ đầy, trọn vẹn cả về vật chất lẫn tinh thần. Nào ngờ, sự thật lại khác một trời một vực so với suy nghĩ của rất nhiều người.
Đằng sau sự hào nhoáng của một đại gia tộc cũng chỉ là những thứ bẩn thỉu dính liền với lợi ích, suy cho cùng, hào môn thế gia cũng chỉ là một cái danh, là một môi trường lạnh lẽo phủ đầy toan tính. Chúc Mạt lớn lên ở đây, từ trong mặt tối của lợi ích, từ giữa những trận cãi vã không hồi kết của cha mẹ.
Cô luôn được dạy rằng phải lấy lợi ích gia tộc làm đầu, luôn phải giữ lấy sự lạnh lùng và tỉnh táo, lúc nào cũng phải là người giỏi nhất và nổi trội nhất trong một tập thể.
Việc gồng mình đáp ứng kỳ vọng của người thân đã thành công khiến Chúc Mạt trở thành một cô tiểu thư nổi bật, có năng lực xuất chúng. Chỉ là, so với sự hoạt bát vui tươi của mấy cô thiếu nữ cùng tuổi, Chúc Mạt lại mang một khí chất cao quý lạnh lùng, khiến người ta chẳng dám tiếp cận hay mạo phạm.
Vì không bao giờ bộc lộ cảm xúc với người khác, cũng không có người để “trút bầu tâm sự”, Chúc Mạt đã sớm quen với việc đơn độc làm mọi thứ, không cần phải có bạn bè hay người khác giúp đỡ cô làm bất kỳ chuyện gì.
Mà, cũng vì chưa từng có ai có thể tiếp cận cô, chưa từng có ai thật sự bước vào được thế giới của cô, nên chẳng ai biết được rằng: Thật ra cô tiểu thư Chúc Mạt, người mà ai ai cũng cho rằng trông thật lạnh lùng xa cách, trên đời này sẽ chẳng có người nào xứng đáng đứng bên cạnh cô, lại rất dễ buông lòng phòng bị trước những người mang khí chất thánh thiện dịu dàng.
Chúc Mạt không hề ám ảnh với việc phải trở thành người tài giỏi và nổi bật nhất để đáp ứng kỳ vọng của người lớn, mà ngược lại, cô rất hưởng thụ quá trình học hỏi để hoàn thiện chính mình.
Ấy thế mà cô lại ám ảnh với những người “thánh thiện dịu dàng”.
“Mạt Mạt phải sáng suốt khi kết bạn, nên chơi với những người dịu dàng và tốt bụng. Lòng dạ phải trong sáng lương thiện thì mới không phản bội con. Con hiểu không? Đừng giống mẹ, lúc nào cũng bị người ta phản bội. Con phải nhìn cho rõ, đừng kết bạn với người hai mặt như bố con…”
Chúc Mạt đã nghe những lời ấy của mẹ vô số lần, từng câu từng chữ như bén rễ ăn sâu vào trong tiềm thức, khiến cô dễ dàng tin tưởng và gần gũi với những người mang vẻ ngoài như vậy.
Dẫu đã từng ngã rất đau, nhưng trong suốt mười tám năm qua, Chúc Mạt vẫn luôn vô thức nhìn lại để tìm kiếm một người như thế.
Cho đến một ngày, cô chợt nghe được tiếng lòng của người bạn ngồi cùng bàn của mình.
…
Hôm ấy chỉ là một ngày bình thường như bao ngày, Chúc Mạt bước vào lớp, ngồi ngay ngắn vào chỗ của mình. Sau đó, cô bất chợt nghe thấy một giọng nói vừa xa lạ vừa có phần quen thuộc vang lên không ngừng bên tai.
Sau rất nhiều lần đích thân kiểm chứng, Chúc Mạt đã có một phát hiện hết sức “vi diệu”: Bạn cùng bàn của cô là người xuyên sách và cô có thể nghe được tiếng lòng của cô bạn cùng bàn “lắm lời” này của mình.
Sau đó, xâu chuỗi từ những dòng suy nghĩ hỗn loạn và “ồn ào” của cô bạn này, Chúc Mạt lại biết, thế giới mà họ đang sống là một cuốn tiểu thuyết. Nam chính của cuốn tiểu thuyết này chính là cậu bạn trúc mã nhà bên của cô, nữ chính là cô bạn mới chuyển trường có tính cách tươi sáng hệt như một “mặt trời nhỏ”, còn cô lại chính là… nữ phụ đ ộc á c kiêm phản diện lớn nhất cả truyện.
Thân là một nữ phản diện “trùm cuối”, “sứ mệnh” của cô là: vì đem lòng mến mộ nam chính đã lâu, nay lại thấy nữ chính “mặt trời nhỏ” xuất hiện chiếu rọi cuộc đời hắn, cô sẽ sinh lòng ghen ghét, tìm mọi cách ngáng chân nữ chính, còn b ắt c óc con gái nhà người ta và kết cục sau cùng hiển nhiên là ăn đủ “quả báo”, không còn lại gì.
Sau khi nghe được diễn biến toàn câu chuyện cũng như là kết cục của chính mình, Chúc Mạt tỏ vẻ: ?
Thế là, người vẫn luôn cuồng si trước sự thiện lương ấm áp như Chúc Mạt đã nhanh chóng thu hồi hết thiện cảm với “nam chính”, dồn hết sự quan tâm về phía “mặt trời nhỏ” mới chuyển đến lớp mình.
Càng gần gũi và thân thiết với “nữ chính”, Chúc Mạt càng hiểu lý do tại sao cô ấy lại được chọn làm “nữ chính”. Càng gần gũi và thân thiết với cô bạn “mặt trời nhỏ” này, cô càng rung động trước nhân vật “anh trai” của cô ấy.
Một người vốn luôn cố chấp với sự thánh thiện dịu dàng nơi người khác như Chúc Mạt… sao có thể cưỡng lại được sức hút của một người như anh đây?
Và đó cũng chính là cách mà anh xuất hiện trong cuộc đời Chúc Mạt.
Chàng trai thánh thiện dịu dàng mà cô hằng tìm kiếm bấy lâu,
Hứa Thời Nhược.
…
Hứa Thời Nhược và Chúc Mạt gặp nhau từ trong những ngày mưa ẩm ướt.
Lần đầu tiên, anh đưa ô cho cô, cô từ chối, lòng còn mang theo chút phòng bị trước một người xa lạ.
Lần thứ hai, cô bắt gặp anh đang cầm ô nhẹ nhàng che cho một chú mèo con bị bỏ rơi, để mặc cho bản thân mình hứng trọn từng giọt mưa trời cao đổ xuống. Cô không đành lòng nhìn tiếp, bèn tiến lại gần, nhẹ nhàng che ô cho anh.
Mỗi một lần họ gặp nhau, Chúc Mạt đều có thể dễ dàng chứng kiến và cảm nhận được sự tốt bụng, nhân hậu nơi Hứa Thời Nhược.
Trong lần đầu tiên mà họ gặp nhau, khi ấy đôi bên vẫn chỉ là người xa lạ, anh chẳng ngại thể hiện thiện chí của mình dành cho cô. Mà sau này, dẫu cho cô đã bỏ đi sự dè dặt thuở đầu, lại vì nghe được tiếng lòng của cô bạn kia mà đem lòng tò mò lặng lẽ tiếp cận anh, thì anh vẫn chỉ là anh của ngày đầu tiên họ gặp nhau ấy, chưa từng thay đổi.
Có đôi khi, Hứa Thời Nhược khiến Chúc Mạt cảm thấy, anh đúng là một người kỳ lạ.
Vì anh là người có trái tim rộng lớn bao dung, cực kỳ nhạy cảm với cảm xúc của người khác, luôn giàu lòng trắc ẩn và luôn sẵn lòng cho đi. Ai cũng phải công nhận rằng, Hứa Thời Nhược là một người rất tốt, rất thiện lương.
Trong một thời đại mà lợi ích của bản thân luôn được đặt lên hàng đầu như thế này, sự tốt bụng và nhân hậu ấy của anh tựa một dòng suối ấm áp khẽ chảy róc rách, thấm đẫm lòng người, khiến mọi người vô thức muốn tiến sát lại bên cạnh anh, để cho sự thánh thiện dịu dàng nơi anh xoa dịu chính bản thân họ.
Trong số ấy cũng bao gồm cả Chúc Mạt, cô tiểu thư giới quyền quý có vẻ ngoài lạnh lùng cao quý, nhưng thực chất lại mang theo sự cuồng si đến cố chấp trước sự dịu dàng thánh thiện.
Nhưng chỉ rất ít người, những người đã thật sự bước vào được thế giới của anh, mới nhìn nhận được một điều, rằng anh quá tốt với thế giới xung quanh mình, nhưng lại quá đỗi thờ ơ, thậm chí có thể gọi là vô cảm với chính bản thân anh. Anh luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người, chẳng ngại cho đi, duy chỉ có bản thân anh là luôn bị chính anh bỏ quên.
Điều ấy từng khiến Chúc Mạt cảm thấy thật khó hiểu, nhưng rồi, sau này, cũng chính là điều đó, lại khiến cô đau lòng cho anh, khiến cô rung động và rồi cố chấp chẳng thể rời khỏi anh.
Anh là Hứa Thời Nhược, là Hứa Thời Nhược thánh thiện dịu dàng, là người khiến người khác khó mà không rung động đó ấy.
— Sao có thể không rung động cho được đây?
Chúc Mạt từng tự hỏi mình vô số lần như thế, lại không biết rằng, Hứa Thời Nhược cũng đã từng nghĩ như thế vào chính lúc anh nhận ra được tình cảm mà mình dành cho cô.
Hứa Thời Nhược nhẹ nhàng tiến từng bước một vào thế giới của cô, anh âm thầm sưởi ấm trái tim vốn đã lạnh lẽo, hoen gỉ sau nhiều năm trời phải chiến đấu với thứ gọi là “lợi ích”.
Chúc Mạt từng nghĩ, mọi người đều chỉ yêu thích cô vì cô mang cái danh “tiểu thư nhà họ Chúc”, vì gia thế và xuất thân đầy hào nhoáng này của cô, chứ nếu thấy được bản chất thật sự của cô, có lẽ họ sẽ quăng vội cái lòng yêu thích ấy, thậm chí còn sẽ bỏ cô đi thật xa. Nhưng Hứa Thời Nhược lại xuất hiện trong cuộc đời của cô, chữa lành những vết thương mà cô đang mang suốt bấy lâu, sau đó anh khẽ nói với cô rằng:
Em xứng đáng được yêu vì em là chính em, không phải vì bất kỳ điều gì khác.
Bởi vì cô là Chúc Mạt, là người duy nhất mà Hứa Thời Nhược muốn ôm lấy bằng tất cả sự quyến luyến mềm mại trên đời này.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Chùm Ruột – Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved