logo
REVIEW>> NHẶT ĐƯỢC BẠN TRAI CŨ SAU KHI TẬN THẾ ẬP XUỐNG
nhat-duoc-ban-trai-cu-sau-khi-tan-the-ap-xuong
Tìm truyện

NHẶT ĐƯỢC BẠN TRAI CŨ SAU KHI TẬN THẾ ẬP XUỐNG

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 153

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 72

Năm 2206, hai năm sau khi mạt thế nổ ra, chính phủ đã đẩy lùi đ ại d ịch x ác sống thành công.

Các khu đô thị lần lượt mở cửa trở lại, hệ thống và trật tự vốn có của xã hội loài người cũng dần được khôi phục. Những người may mắn không bị x ác sống cắn đều hân hoan bước vào thời kỳ tái thiết và xây dựng lại cuộc sống như trước kia, ngay cả những người bị cắn cũng được trao một tia hy vọng.

Nhờ khoa học công nghệ phát triển nên Viện Nghiên cứu Tương lai đã điều chế được một loại thuốc đặc trị dành cho những người đã biến thành x ác sống, tạo điều kiện cho họ được hòa nhập trở lại với cộng đồng.

Hứa Du Du cực kỳ phấn khởi, nếu thuốc thực sự có tác dụng thì rất nhanh thôi, cô có thể đón Bách Trạch về nhà rồi.

Trước khi mạt thế ập đến thì hai người họ vừa mới chia tay xong, loáng cái đã hai năm trôi qua, đã lâu rồi Hứa Du Du chưa được gặp anh. Ngặt nỗi nếu muốn đưa một người từng bị biến thành x ác sống trở về, thì bắt buộc phải có một người thân hoặc người giám sát đến ký giấy đảm bảo.

Nhà họ Bách đã vội vã rũ sạch mọi quan hệ với Bách Trạch từ lâu, ngay cả bố mẹ Hứa cũng không đồng ý cho cô qua lại với anh nữa.

Nhưng cô rất muốn đưa anh ra khỏi Viện nghiên cứu lạnh lẽo trống trải kia, đưa anh quay lại với xã hội, để anh có thể trở về với cuộc sống đầy hào quang xán lạn khi trước.

Bách Trạch được đón ra mà cứ ngỡ như mình đang mơ, anh được Hứa Du Du dẫn về một căn hộ do cô thuê để ở tạm. Trong khoảng thời gian tiếp theo, nhiệm vụ của anh là khôi phục lại một số kỹ năng cần thiết của con người, chẳng hạn như mặc quần áo, thắt dây giày, nấu ăn, hay thậm chí là tập thích nghi trở lại với một xã hội đang kỳ thị x ác sống gay gắt.

Phần lớn mọi người đều không chấp nhận việc chính phủ cho phép người từng bị cắn tái hòa nhập cộng đồng, cả Hứa Du Du và Bách Trạch đều biết rất rõ điều đó.

Cô chỉ muốn đưa anh đi dạo một vòng, thế nhưng lúc đi taxi, tài xế đã đuổi họ xuống khi phát hiện Bách Trạch là x ác sống. Vào trung tâm thương mại, mọi người đều lập tức tránh xa mấy mét, ngay cả lúc về đến nhà cũng bị dì hàng xóm mỉa mai chửi bới một hồi lâu.

Hứa Du Du bỏ ngoài tai tất cả. Bách Trạch nói anh chưa từng ă n t hịt người khác, cô tin anh. Anh nói anh muốn ăn uống như một người bình thường, cô giúp anh. Anh hứa với cô mình sẽ trở lại như lúc trước, Hứa Du Du cũng chẳng nói lấy một lời, chỉ âm thầm dùng hành động để chứng minh hết thảy mọi thứ.

Bách Trạch nỗ lực điều trị, âm thầm cắn răng chịu đựng đau đớn để tiêm thuốc đầy đủ theo lời dặn của bác sĩ. Hứa Du Du chăm sóc cho anh, học cách nấu nướng dọn dẹp nhà cửa, đôi lúc sẽ đưa anh đi chơi cho khuây khỏa.

Bách Trạch thích cô, mà Hứa Du Du cũng còn thích anh. Một bên hiểu lầm ngần ngại không dám ngỏ lời, một bên thì tự ti xấu hổ về cơ thể của mình nên cũng im như thóc. Cuộc sống ở căn hộ số 403 cứ thế mà tiếp diễn, chậm rãi trôi qua như cái cách nhành hồng trên ban công hé nụ rồi dần nở hoa vậy.

Thế nhưng, mọi chuyện đã không dừng lại ở đó. Bách Trạch là x ác sống mang sức mạnh tinh thần cấp S, là một hạt giống tốt trong mắt những kẻ đang ủ mưu đưa quân đoàn x ác sống quay trở lại mặt đất. Trong thuốc anh tiêm vào người có pha lẫn nhiều thứ, mà trong đơn thuốc của Viện Nghiên cứu cũng toàn là thật giả lẫn lộn.

Nhờ vậy mà toàn bộ công sức của Bách Trạch đều đổ sông đổ biển. Anh lại mọc răng nanh, những đường vân trên da lại bắt đầu ngả sang màu đen. Anh lên cơn thèm ă n t hịt người, thèm được uống m áu, động tác vụng về thô lỗ chẳng khác nào một con thú hoang.

Nhưng anh vẫn nhận ra Hứa Du Du, vẫn biết kiềm chế không cho phép mình làm hại đến cô. Khi Viện Nghiên cứu sụp xuống, vùi chôn bọn họ giữa một thành phố tan hoang đầy rẫy x ác sống và ngay cả khi chính phủ đã quyết định từ bỏ, thì Bách Trạch vẫn không thể quên mục tiêu duy nhất mà anh có.

Đưa Hứa Du Du quay lại nơi an toàn.

Như lời anh đã từng hứa với cô.

***

Bách Trạch và Hứa Du Du quen biết nhau từ thời cấp ba.

Hứa Du Du là cô con gái duy nhất của nhà họ Hứa, có bố mẹ đều làm trong Sở Nghiên cứu lừng danh. Bản thân cô vừa xinh đẹp vừa tốt tính, vừa học giỏi lại có điều kiện, cũng khó trách vì sao đám bạn của Bách Trạch lại thường xuyên nhắc đến cô như vậy.

Quan Lục cứ luôn miệng ước gì được trở thành bạn trai của Hứa Du Du, vậy mà quay qua quay lại đã thấy thằng bạn thân của mình tay trong tay với cô rồi.

Hứa Du Du giống như mặt trăng nhỏ được nhiều vệ tinh vây quanh, trong số đó có cả Bách Trạch. Khi ấy anh là nam thần số một trong trường, có học lực, có ngoại hình, còn có cả một gia thế hùng hậu. Việc anh và Hứa Du Du ở bên nhau được mọi người xem như một lẽ đương nhiên, giống như việc mặt trời mọc ở đằng Đông vậy.

Cả hai bước vào giai đoạn hẹn hò đầy ngọt ngào, rồi sau đó cũng không tránh khỏi đôi chút hiểu lầm dẫn đến chia tay, nhưng những lý do ấy cũng chẳng đáng là bao, ngay cả hai người cũng nghĩ rằng một ngày nào đó cũng sẽ quay lại với nhau mà thôi.

Cả hai đều đếm từng ngày, nhưng đáng tiếc là hiện thực lại tính bằng năm.

Năm 2204, khi đ ại d ịch x ác sống nổ ra, Bách Trạch và Hứa Du Du tình cờ gặp lại nhau lúc đang mua đồ trong siêu thị dưới lòng đất. Cửa bị x ác sống vây kín, kệ hàng nằm ngổn ngang trên mặt đất, dòng người gào thét hỗn loạn, chỉ có Bách Trạch vẫn ôm cô thật chặt. Cô nói mình rất sợ, thế nên anh đã dịu dàng an ủi cô rằng: “Anh nhất định sẽ đưa em ra khỏi nơi này.”

“Anh nhất định sẽ đưa em ra khỏi nơi này”, chứ không phải “Chúng ta nhất định sẽ ra ngoài an toàn”.

Vì cứu cô nên Bách Trạch bị cắn. M áu bắn từng dòng lên khuôn mặt trắng bệch của cô, nhưng vẻ mặt của anh vẫn điềm nhiên như không, chỉ bình tĩnh lau m áu trên mặt cô rồi đẩy cô đi theo dòng người đổ xô ra bên ngoài.

Hứa Du Du bị người ta xô đẩy đi, chỉ kịp ngoảnh lại nhìn Bách Trạch thêm lần nữa.

Và rồi cánh cửa siêu thị đóng lại, ngăn cách họ ở hai bên đầu dây sinh tử.

***

Với Bách Trạch, đó là quãng thời gian anh mãi mãi không thể quên được.

Anh vẫn thường xuyên mơ thấy những cảnh tượng đã từng xảy ra ở siêu thị dưới lòng đất trong những ngày ấy. Bầy x ác sống mắc kẹt chật kín bên trong, lao vào cắn xé những thi thể không còn nguyên vẹn. Tứ chi, óc người, xương xẩu vương vãi khắp nơi, m áu tươi nhuộm đỏ bốn bức tường, trong không khí nồng nặc mùi tanh tưởi và trước mắt chỉ toàn là bóng tối kéo dài vô hạn.

Anh cứ tưởng mình c hết chắc rồi, nhưng lại thấy có khi như vậy cũng tốt. Người nhà, bạn bè, thầy cô và cả Hứa Du Du nữa, sẽ không có ai phải chứng kiến bộ dạng kinh tởm này của anh.

Chỉ là Bách Trạch không thể ngờ đến, hóa ra anh lại còn có cơ hội được tái hòa nhập lại với cộng đồng loài người. Khi ấy, anh đã không kìm được mà âm thầm hy vọng, hy vọng rằng mình sẽ có thể tiếp tục hoàn thành giấc mơ trước kia, trở thành người mà anh muốn trở thành, vừa hơn hết là làm lành với cô.

Nhưng rồi thực tế đã cho anh một cái tát thật mạnh.

Người thân từ bỏ việc nuôi dưỡng anh, bạn bè và thầy cô tránh anh như tránh tà, ước mơ sụp đổ, tương lai dở dang, tất cả đều đã được định sẵn vào lúc Bách Trạch bước chân ra khỏi Viện Nghiên cứu ấy.

Chỉ có Hứa Du Du ở lại.

Chỉ có cô đặt toàn bộ niềm tin vào nơi anh. Vì thế nên anh lại càng không thể bỏ cuộc giữa chừng.

Toàn bộ nỗ lực của Bách Trạch, Hứa Du Du đều nhìn thấy hết cả. Lúc trước anh nấu ăn rất ngon, nhưng hiện tại ngay cả việc thái rau cũng là một thử thách lớn với anh. Cả những công việc lặt vặt thường ngày cũng vậy, dù khó khăn biết mấy nhưng Bách Trạch vẫn chưa từng khiến cô phải thất vọng.

Chàng trai có tiền đồ rực rỡ lúc trước, hiện tại lại phải run rẩy tập viết chữ lại từ đầu. Hứa Du Du nhìn tờ giấy ghi ba chữ “Anh yêu em” đầy nguệch ngoạc của anh, bật khóc không thành tiếng.

“Nghe nói lực cắn của loài sói là 184 kg.

Việc sói cắn nhẹ vào thứ nó yêu thích là cách nó thể hiện thành ý ‘tuyệt đối sẽ không ăn họ’.

Cũng giống như việc thề rằng nó sẽ giấu đi bản năng của mình khi đang ở trước mặt người nó yêu vậy.”

Và ngay cả khi bị biến dị thêm lần nữa, Bách Trạch cũng không phải quên che giấu bản năng của mình khi đứng trước mặt Hứa Du Du, lại càng chưa bao giờ quên mất một bản năng khác là phải bảo vệ cô.

Dù là trong bất cứ hình hài nào.

Anh vẫn sẽ mãi mãi yêu em.

___

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Phở Gân Hành Tây

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN