Tác giả:
Thi Vô Trà
Reviewer:
AL_Thiên Điểu
Designer:
AI_Bích Sơn
Thể loại:
Đam mỹ,
Hiện đại,
Trùng sinh,
Thanh xuân vườn trường,
Hào môn thế gia,
Tâm lý,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
Chữa lành,
HE
Độ dài: 30
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 75
Giới thiệu:
《Vợ tôi c hết rồi tôi bỗng quay trở về thời em ấy yêu thầm tôi mà tôi không hay biết》
Bao năm qua Lý Trì Thư t ự s át bất thành, nhờ ơn tôi kéo em ấy từ Quỷ Môn Quan về hết lần này đến lần khác.
Nhưng tôi không ngờ được ý muốn rời bỏ nhân thế của em ấy lại quyết tuyệt đến thế, cuối cùng em vẫn chọn gieo mình từ trên tầng cao vào buổi tối không bị tôi theo dõi.
Tôi không kịp giữ lấy em, chỉ biết ngủ say không tỉnh trong tang lễ em.
Tỉnh dậy sau giấc ngủ, xung quanh huyên náo.
Tôi đứng trong tòa nhà giảng dạy 10 năm về trước, nghe cậu bạn ở lớp kế bên nói với tôi là Lý Trì Thư đang có tiết Thể dục trên sân tập.
***
Lý Trì Thư c hết rồi.
Đây không phải là lần đầu tiên Lý Trì Thư không muốn sống nữa, em từng uống thuốc, cắt cổ tay, thậm chí từng thử ghì c hết mình ở tay nắm cửa, đủ các t ội á c, tội lỗi chồng chất, chỉ cần Thẩm Bão Sơn lắp ít camera đi thì sẽ khiến tên khốn ấy giở trò.
Lần này em thông minh, nhảy từ trên sân thượng, Lý Trì Thư biết rõ không ai hiểu em hơn Thẩm Bão Sơn, em sợ độ cao sau cú ngã bất tỉnh năm 18 tuổi. Vì vậy ai mà ngờ Thẩm Bão Sơn dựng lên lớp lớp bảo hộ, cuối cùng em lại chọn cách t ự t ử Thẩm Bão Sơn không ngờ tới - người mắc chứng sợ độ cao lại gieo mình từ sân thượng tầng 6, lúc nhảy xuống em có khẽ nhủ rằng “đừng sợ” hay không.
Lý Trì Thư mắc bệnh t rầm c ảm, căn bệnh mà nhiều người bảo bệnh nghệ sĩ, bệnh nhà giàu.
“Không phải là Lý Trì Thư nhà chúng tôi muốn ăn vạ đâu, tôi phải đính chính lại. Quả thật căn bệnh này phổ biến, nhưng em ấy không phải tuýp người thích chạy theo xu hướng, có thể mặc một chiếc áo phông trắng suốt ba năm thì em ấy nào biết cái gọi là lỗi “mốt”.
Em ấy chỉ là mắc phải nó, em ấy cũng không biết làm sao mình bị mắc nó.”
*
Lý Trì Thư cao gầy trắng trẻo, im lặng ít nói, điềm tĩnh lịch thiệp, gồm cả nỗi tự ti từ tận xương tủy. Thời đi học Thẩm Bão Sơn chỉ biết đến tên Lý Trì Thư kiểu nghe danh mà đi ngang thì không biết mặt, cậu có thành tích đứng nhất, là học sinh ngoan, là con mọt sách. Lý Trì Thư trở thành trẻ mồ côi từ năm 7 tuổi, một mình bươn chải cố gắng sống, cố gắng học hành.
Còn Thẩm Bão Sơn thời đó như một chàng hoàng tử, đẹp trai cao ráo, gia cảnh giàu có, thành tích cũng tốp đầu, hòa đồng hoạt bát nhiệt tình, thuộc về kiểu rất được giáo viên và bạn bè chào đón.
Thẩm Bão Sơn ngẫm lại lúc đó trong lòng anh tự thấy đời không ai bằng mình, trên trời có dưới đất không.
Giờ thì hay rồi, người ở trên trời lại là Lý Trì Thư.
Lý Trì Thư yêu thầm Thẩm Bão Sơn mười năm, em không cố gắng tiếp cận cũng không tỏ tình, cấp ba rồi đến đại học đều học chung trường, nhưng mãi đến khi tốt nghiệp hai người mới ở bên nhau. Duyên phận lại cho em được ở cạnh Thẩm Bão Sơn, yêu đương với anh trong 3 năm cuối cuộc đời.
Nhưng đã quá muộn, có lẽ khi đạt thành nguyện ước thì ham vọng sống cuối cùng của Lý Trì Thư cũng bị cạn mất. Kể từ đó tất cả áp lực và đau đớn trong quá khứ đồng loạt vỡ tung, ăn mòn thế giới tinh thần vốn dĩ trống rỗng của em.
Những cơn mất ngủ xuyên suốt, cơ thể đau nhức không rõ nguyên do, ù tai, đau dạ dày, một chàng trai mét tám xinh đẹp chỉ còn lại da bọc xương, cứ thế cho đến khi Thẩm Bão Sơn ôm hũ tro cốt của em trong nhà tang lễ, ngủ một giấc không tỉnh lại nữa.
Thẩm Bão Sơn đến quá muộn, khi đó Lý Trì Thư đã không còn năng lực tự chữa lành nữa, Lý Trì Thư yêu Thẩm Bão Sơn nhưng em không chống đỡ nổi thế giới tinh thần đã mục nát. Dù Thẩm Bão Sơn có làm thế nào, dù anh có cố gắng cách mấy thì cũng không thể níu giữ Lý Trì Thư lại với thế gian này.
Lần cuối cùng nhìn nhau trong bệnh viện, Lý Trì Thư chỉ biết cười nịnh Thẩm Bão Sơn, chỉ muốn im lặng năn nỉ mong anh đừng giận mình.
*
Rõ là đọc truyện ngọt sủng HE nhưng mắt cứ rưng rưng. Cái tên “Người cũ đường mới” đã cho hai người một cơ hội mới, Thẩm Bão Sơn không biết kiếp sống mất đi Lý Trì Thư là mơ hay việc anh tỉnh giấc bởi tiếng chuông vào học cấp ba là mơ, anh quay lại năm 17 tuổi, khi đó Lý Trì Thư chỉ mới yêu thầm 2 năm.
Dù đây là mơ anh cũng không muốn tỉnh. Đây chính là Lý Trì Thư 17 tuổi, vẫn còn sống.
Thẩm Bão Sơn tự nhủ vẫn còn kịp đúng không. Lý Trì Thư bây giờ chưa hoàn toàn bị vùi dập, vẫn khỏe mạnh, chưa xuất hiện những triệu chứng bệnh tật, lần này anh đến sớm hơn rất nhiều năm, mọi chuyện sẽ cứu vãn được.
Nếu bỏ qua những tình tiết hồi ức đan xen thì đây đúng là một câu chuyện ngọt sủng gà bông mới lớn, Thẩm Bão Sơn chăm sóc nâng niu Lý Trì Thư như nâng trứng hứng hoa, chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ, cả sức khỏe thân thể lẫn tinh thần của em.
Thẩm Bão Sơn ghi nhớ tất cả những chuyện Lý Trì Thư từng nói từng kể với mình về những tổn thương mà em từng chịu, lần này Thẩm Bão Sơn sẽ ngăn cản tất cả, cũng bù đắp tất cả những thứ tuổi thơ em thiếu thốn. Kể từ năm 7 tuổi mất đi ba mẹ, Lý Trì Thư chưa từng được sống tử tế, em sống dè sẻn chịu đói chịu lạnh, từ bỏ tất cả những thứ mình thích, chỉ trừ Thẩm Bão Sơn.
Lần này Thẩm Bão Sơn đã thắng, hai người đã tránh được kết cục kiếp trước bước đi trên một con đường hoàn toàn mới. Một kiếp sống bên nhau đến mãi về sau.
Tình cờ mình biết đến truyện khi đọc được những bình luận đề cử Thẩm Bão Sơn là công chính siêu “green flag”, cứ nghĩ tag ngọt sủng thì quá là êm rồi. Ai ngờ nhảy vào đọc mà muốn tụt huyết áp vì đau lòng - đau lòng cho Lý Trì Thư cũng đau lòng cho Thẩm Bão Sơn.
Nhưng công nhận Thẩm Bão Sơn tốt thật, rất rất tốt, anh 10 điểm không có nhưng. Văn phong của cả tác giả và nhà dịch đều rất hợp với cốt truyện, trầm buồn, sâu lắng lại rất trôi chải, đọc cuốn vô cùng.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Đậu Hắc Miêu
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved