logo
REVIEW>> LỤC ĐẠI NHÂN KHÔNG MUỐN HOÀ LY
luc-dai-nhan-khong-muon-hoa-ly
Tìm truyện

LỤC ĐẠI NHÂN KHÔNG MUỐN HOÀ LY

Tác giả:

Điền Tịch

Độ dài: 92

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 160

Giới thiệu:

Lục Vân Kỳ, Chưởng ty sứ Minh kính ty làm việc đ ộc á c, người đương thời cực kỳ sợ hãi.

Hoàng đế ban hôn, lệnh hắn cưới đích nữ của phủ Trung Tĩnh hầu.

Trung Tĩnh hầu không đành lòng để nữ nhi ruột thịt nhảy vào h ố lử a, ép họ hàng xa Triệu Ngưng gả thay.

Kết thúc hôn lễ, ai cũng đinh ninh Triệu Ngưng sẽ bị t ra t ấn đến ch ết, không ngờ kẻ t àn n hẫn đ ộc á c xưa nay lại cực kỳ chiều chuộng thê tử vừa cưới.

Ngày thành thân, Triệu Ngưng phát hiện hôn phu vừa cưới là ân nhân cứu mạng nàng năm xưa.

Nàng quyết tâm làm một phu nhân tốt của Lục Vân Kỳ, xử lý việc nhà chu đáo, báo đáp ơn cứu mạng thuở trước.

Lục Vân Kỳ hiểu lầm phu nhân mới gả là quân cờ nằm vùng mà nhạc gia cài vào, hắn cảnh cáo nàng: “Chỉ cần nàng an phận thủ thường, ba năm sau chúng ta sẽ hòa ly.”

Hắn nhanh chóng phát hiện, Triệu Ngưng không chỉ không giúp người khác chơi hắn, ngược lại còn bảo vệ hắn mọi mặt.

Hắn động lòng, hắn không muốn Triệu Ngưng rời đi.

Hắn dốc lòng vì Triệu Ngưng, Triệu Ngưng cũng luôn nghĩ cho hắn.

Lúc hắn cho rằng cả hai tình sâu ý thắm, là một đôi phu thê sống đến bạch đầu giai lão.

Rồi hắn lại phát hiện, Triệu Ngưng vẫn còn nhớ đến chuyện hòa ly, những gì mà nàng làm cho hắn đều là vì muốn báo ơn.

Lục Vân Kỳ: ???

Lục Vân Kỳ: Phải nghĩ cách khiến nàng thay đổi cảm xúc #Hôm nay phu nhân yêu ta chưa?

***

Mùa thu của bảy năm trước.

Khi mà Triệu Ngưng chưa được gọi về Trung Tĩnh hầu, cùng người của phủ Trung Tĩnh hầu thực hiện một màn kịch gả thay đầy to gan. Khi mà Lục Vân Kỳ của tuổi niên thiếu chỉ mới là một thiếu tướng quân, lòng mang đầy hoài bão, chưa trở thành Chưởng ty sứ Minh kính ty tiếng xấu đầy người, khiến người người run sợ mỗi khi nghe đến tên như ngày hôm nay.

Triệu Ngưng và đệ đệ Triệu Chuẩn chỉ là hai đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác. Họ sống ở biên giới Vân Châu. Tuy cuộc sống chẳng mấy dễ dàng, thậm chí còn thiếu thốn trăm bề, nhưng vì hai tỷ đệ họ luôn nương tựa vào nhau, hết lòng thương yêu nhau, nên dường như những khó khăn, thiếu thốn ấy chẳng đáng là bao.

Ngày qua ngày, cuộc sống của Triệu Ngưng cứ tiếp diễn như thế, bình dị mà đong đầy ấm áp thương yêu. Mãi cho đến một đêm nọ, có một nhóm kỵ binh Nhu Nhiên xông vào tập kích tấn công thôn xóm họ sống, c ướp đi sự bình yên vốn có này…

Triệu Ngưng và đệ đệ dìu nhau trốn chạy, nhưng hai đứa trẻ ăn không đủ no thì biết lấy sức đâu mà đọ lại đám lính Nhu Nhiên cao khoẻ? Vào khoảnh khắc tính mạng cận kề cửa tử, sắp bị chúng đuổi kịp, thì chợt có một đội nhân mã đã kịp thời xuất hiện và tiêu diệt chúng, thậm chí, vị thiếu tướng quân dẫn đầu toán quân còn giúp nàng tìm đại phu cho đệ đệ đã lâm vào hôn mê vì lên cơn sốt cao.

Lục Vân Kỳ đã xuất hiện trong cuộc đời Triệu Ngưng như thế.

Suốt bảy năm trời, Triệu Ngưng chưa bao giờ quên được hình ảnh vị thiếu tướng quân trẻ tuổi can trường quả cảm ấy, chưa bao giờ quên được khoảnh khắc hắn bất chấp lao đến, cứu lấy tỷ đệ hai người khỏi đám lính Nhu Nhiên hung hãn kia trong gang tấc.

Nàng cảm kích hắn mãi không thôi, chưa có một ngày nào nàng dám quên ơn cứu mạng của thiếu niên Lục Vân Kỳ.

Nhưng rồi, cũng vì chưa bao giờ quên thiếu niên Lục Vân Kỳ hăng hái khí phách của năm ấy, nên khi gặp lại, Triệu Ngưng mới hốt hoảng tự hỏi: Rốt cuộc trong những năm qua đã xảy ra chuyện gì? Là chuyện gì đã khiến thiếu niên tươi sáng, mình đầy chính nghĩa năm xưa trở nên u ám đáng sợ nhường này?

Chỉ là, ơn cứu mạng không gì có thể đền đáp nổi, có thể nói, chính vào cái ngày nàng mang ơn Lục Vân Kỳ, nàng đã thề sẽ đi theo hắn, nguyện vì hắn mà dốc hết sức lực mình. Nay cơ hội trả ơn đã đến, nàng cớ gì không nắm lấy?

Cứ vậy, Triệu Ngưng chấp thuận yêu cầu vô lý của nhà Trung Tĩnh hầu, lặng lẽ thay nữ nhi nhà họ gả đến phủ Chưởng ty sứ Minh kính ty, Lục Vân Kỳ “nhắm mắt làm ngơ” trước màn kịch khôi hài mà phủ Trung Tĩnh hầu bày ra.

Cuộc hôn nhân này, vừa là một sự sắp đặt đầy hoang đường, vừa như là định mệnh… đã bắt đầu như vậy đấy.

Trong mắt người đời, Chưởng ty sứ Minh kính ty Lục Vân Kỳ chính là hiện thân của á c q uỷ, cái tên Lục Vân Kỳ này mà vang lên thì chỉ có gieo rắc nỗi kinh hoàng, khủng hoảng đi muôn nơi. Tiếng lành chẳng thấy mà tiếng xấu thì cứ vang xa, từ lâu cái tên của hắn đã gắn chặt với hai chữ “đ ộc á c”.

Nhưng ít ai biết rằng, hắn cũng đã từng là một đứa trẻ, từng là một thiếu niên tươi sáng. Một người như hắn cũng từng hăng hái khí phách, cũng từng ôm một giấc mộng anh hùng cái thế. Chỉ là, ngọc càng sáng, càng trong thì lại càng dễ thu hút cái á c, cái xấu đến vấy bẩn.

Chỉ sau một đêm, Lục Vân Kỳ bị đẩy vào tình thế mà hắn không thể không cất gọn lý tưởng lớn lao của mình vào một góc, cầm chiếc mặt nạ kia lên mà đeo vào gương mặt mình. Mà một lần đeo vào này lại là đeo suốt nhiều năm trời, lại là đeo mãi, đeo mãi đến nỗi hắn cũng sắp quên mất dáng vẻ thuở đầu của mình, sắp quên mất lý tưởng mình từng thiết tha theo đuổi là gì.

Gạt đi lớp bụi che khuất chất ngọc, ngọc vẫn là ngọc, vẫn tỏa sáng chói mắt. Gạt đi những gánh nặng trên vai, con người cũng chỉ là con người, cũng được làm từ m áu thịt, cũng chỉ muốn tồn tại, muốn hết lòng yêu thương và bảo vệ những người thân yêu nhất của mình.

Triệu Ngưng cũng thế, Lục Vân Kỳ càng là như vậy.

Triệu Ngưng chưa bao giờ nhìn Lục Vân Kỳ bằng ánh mắt phán xét, cũng chưa từng chê trách những việc hắn làm là sai, là á c đ ộc như những kẻ khác. Không phải vì nàng biết mọi lý do cùng gánh nặng hắn đang phải đeo trên vai, càng không phải vì nàng đem lòng si mê, mù quáng một lòng hướng về hắn.

Mà là vì, nàng tin vào ánh mắt, tin vào phán đoán của chính mình, nàng tin rằng hắn vẫn là thiếu niên đã bất chấp lao đến cứu nàng khỏi cái c hết vào năm ấy, tin rằng hắn vẫn luôn là hắn.

Vì tin, nàng nguyện đứng trên cùng một thuyền với hắn. Cũng vì tin, nàng nguyện cùng hắn vượt qua những trở ngại này, giúp hắn bảo vệ được mọi điều mà hắn muốn bảo vệ.

Đó là nguyện vọng lớn nhất của nàng.

Thật ra, có điều Triệu Ngưng không biết.

Ban đầu hắn lạnh nhạt với nàng, thậm chí còn đề phòng nàng, là vì hắn lầm tưởng rằng nàng và người nhà Trung Tĩnh hầu là cùng một giuộc, là các nàng bắt tay nhau dựng nên vở kịch nhàm chán này để qua mặt hắn.

Thế nên hắn mới hờ hững khoanh tay đứng nhìn, nhìn xem các nàng sẽ diễn tiếp vở kịch này thế nào, thậm chí còn phối hợp diễn, chỉ vì hắn muốn xem thử xem, đến bao giờ thì “nanh vuốt” của bọn họ mới lộ ra.

Nhưng rồi, hắn lại phát hiện, Triệu Ngưng chẳng mấy tha thiết mặn nồng với “vở diễn” kia. Hắn nhận ra, dường như nàng… luôn ra sức bảo vệ hắn, nàng thật lòng muốn trở thành phu thê với hắn, muốn cùng hắn xây nên một gia đình.

Hắn động lòng.

Đó là vào một buổi chiều, hắn quay về phủ sau một ngày trời bôn ba bên ngoài. Nàng đợi hắn, dịu dàng tiến đến hỏi han, rồi lại cầm tay hắn, nhẹ nhàng nói từng câu an ủi khích lệ. Nàng nói, nàng tin hắn, nàng sẽ luôn ở bên cạnh hắn… Khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được một sự bình yên đến lạ, là cảm giác hắn đã được về lại nơi hắn thật sự thuộc về, khiến hắn vĩnh viễn chẳng muốn rời đi.

Lục Vân Kỳ từng cảm thấy ông trời thật hà khắc với hắn, đường hắn đi luôn trải đầy bụi gai cùng sỏi đá. Nhưng rồi, mãi đến khi gặp được Triệu Ngưng, được sự dịu dàng mềm mại nơi nàng xoa dịu, lại có nàng đồng hành và ở bên, hắn mới hiểu thế nào là đêm dài gặp xuân về, mới thấy được một mặt thật tốt đẹp của thế gian này.

Lục Vân Kỳ tham lam muốn giữ lại từng chút, từng chút một, muốn hai người vĩnh viễn chẳng buông tay.

Vì nàng là nhà, là chốn bình yên trong hắn.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Ackee – Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN