Tác giả:
Tây Hồng Thị Bất Gia Băng
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Diệp Trà
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Thiên kim thật giả,
Gương vỡ lại lành,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Thầm mến,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 91
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 172
Nếu có thể liệt kê những nỗi khổ đau trong nhân gian, thì nỗi đau không có gia đình, người thân, bạn bè có thể nói là một trong những nỗi đau tột cùng nhất của một người.
Lâm Kiều Hoà dịu dàng nhưng kiên cường, mang trong mình tài năng hội họa bẩm sinh và một trái tim khao khát yêu thương. Cô không có gia đình hay người thân bên cạnh, định nghĩa về hạnh phúc trong cô có lẽ là những dòng chữ mù mờ vô định. Như nhành cỏ dại kiên cường trước sóng gió của cuộc sống, Lâm Kiều Hoà vẫn cố gắng vươn lên và tìm kiếm ánh sáng của tương lai.
Hẳn là trong suốt mười mấy năm cuộc đời cô sẽ chưa bao giờ biết được rằng, ánh sáng tương lai của cô lại mang bóng dáng của một chàng trai, tên là Hạ Thời Châu.
Hạ Thời Châu là đóa hoa ngạo nghễ giữa nắng gió mây trời, được nhìn thấy dáng dấp ưu tú của anh chính là một điều may mắn trong ngày mà cô bé ngốc nghếch Lâm Kiều Hoà mong ước.
Từ những ngày còn ngồi dưới sân trường, ánh mắt cô đã bị cuốn hút bởi Hạ Thời Châu – thiếu niên đứng trên bục quốc kỳ, giọng nói vang vọng, nụ cười rực rỡ tựa ánh mặt trời. Tình yêu của cô bắt đầu từ những lần vô tình lướt qua, từ những khoảnh khắc lặng lẽ quan sát anh trong đám đông và từ chiếc ô đắt tiền cô từng mua chỉ để che mưa cho anh trong một đêm hè định mệnh.
Tình cảm tuổi học trò vốn đã mong manh, mà tình đơn phương với một người xuất chúng lại càng là điều xa vời vợi. Lâm Kiều Hoà có thơ ngây đến mấy cũng biết sự cách biệt rạch ròi và vô hạn giữa nhành cỏ dại và đóa hướng dương rạng rỡ.
Cô thầm thương trộm nhớ người con trai ấy suốt nhiều năm liền, những tưởng tình cảm ấy sẽ mãi vùi sâu dưới những tầng bụi dày của thời gian. Thế nhưng, ba năm sau kể từ khi kết thúc những ngày tháng cấp ba tươi đẹp nhưng day dứt nao lòng, ông trời trêu ngươi lại lần nữa đẩy đưa Lâm Kiều Hoà gặp lại chàng trai năm xưa luôn xuất hiện trong các giấc mơ thiếu nữ của cô – Hạ Thời Châu.
Có vui không? Cô vui chứ, cô ngỡ như con tim mình đã xoắn siết tới mức ngừng đập khi trông thấy khuôn mặt ấy, khuôn mặt cô chỉ dám nhìn đối diện trong từng giấc mơ chứ nào dám liếc nhìn khi gặp anh ngoài thực tế.
Nuối tiếc chứ? Tất nhiên rồi, gặp được anh cô vừa vui vừa buồn, người con gái ấy chưa một lần thôi thổn thức nhung nhớ anh, vì sợ cảm giác nuối tiếc đeo bám nên Lâm Kiều Hoà lại lần lữa qua từng cơ hội nhỏ để được gặp gỡ anh. Nếu con đường của hai người mặc định là song song thì cô tình nguyện vạch một làn kẻ, vượt qua chướng ngại để có thể gặp anh nơi giao lộ…
Tình cảm trao đi chưa từng một lần mong chờ được đáp trả, vậy nên khi Lâm Kiều Hoà và Hạ Thời Châu yêu nhau, chính cô là người cứ ngỡ mình bước trên mây, mà nào có ai đi vững vàng khi đạp chân trên từng tầng từng lớp của đám mây hồng?
“Bông hoa tình yêu trong lòng cô héo úa, chỉ còn lại tro tàn của sự phản bội…”
Tình yêu như những bông hồng luôn kèm theo gai nhọn. Khi Lâm Kiều Hoà dấn thân vào mối tình với Hạ Thời Châu, cô ngỡ rằng mình đã chạm đến giấc mơ ngọt ngào nhất. Cho đến một ngày, một câu nói như nhát d ao đ âm vào trái tim cô: “Cô chỉ là cái bóng của người khác, chiếc váy trắng đó là thứ cô gái ấy thích nhất.”
Lời chế giễu ấy khiến cô nhận ra, trong mắt Hạ Thời Châu, cô chỉ là một bản sao, một hình ảnh thay thế cho người con gái anh từng yêu.
Chính cái đêm định mệnh ấy, con tim Lâm Kiều Hoà như được rạch ra để vừa bị xát muối mà cũng vừa được soi chiếu, kẻ mù quáng là cô đã nhìn thấy sự nhẫn tâm của anh. Từ khoảnh khắc ấy định nghĩa hạnh phúc mà thuở thơ bé cô tự góp nhặt đã vĩnh viễn xoá tên Hạ Thời Châu.
Đỉnh cao của sự xem thường chính là bỏ mặc và không quan tâm đến đối phương. Vậy nên Lâm Kiều Hoà của năm hai mươi tuổi đã bỏ lại Hạ Thời Châu tưởng sáng lán nhưng hoá ra là kẻ ngu ngốc trong tình cảm. Nỗi đau bị phản bội và cảm giác bị xem là “người thay thế” đã đánh dấu một bước ngoặt trong tâm hồn Lâm Kiều Hoà. Cô từ một cô gái ngây thơ trở nên kiên cường, quyết tâm bảo vệ bản thân.
Nhưng duyên phận hệt như một nhà biên kịch tài hoa, luôn có cách đưa hai con người thuộc về nhau trở lại. Lại thêm một lần của ba năm sau nữa, Lâm Kiều Hoà gặp lại Hạ Thời Châu, giờ đây là con trai của người thầy mà cô kính trọng.
Anh đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ, ánh mắt đầy hối tiếc, cầu xin cô một cái nhìn, nhưng “một lần bất tín vạn lần bất tin”, Lâm Kiều Hoà giờ đây đã mạnh mẽ hơn, lạnh lùng đáp trả bằng những lời lẽ không khác gì từng mũi kim châm chích vào trái tim Hạ Thời Châu.
Ở những năm hai mươi tuổi ấy, Hạ Thời Châu dễ dàng có được tình yêu duy nhất và thuần khiết của Lâm Kiều Hòa. Khi đó, anh vẫn sống trong sự mơ hồ, không biết trân trọng những gì mình đang có. Anh bị cuốn hút bởi những ảo ảnh bên ngoài, chạy theo những mối quan hệ thoáng qua và những bóng hình không thực tế. Lúc này, trái tim anh chưa đủ chín chắn để hiểu rõ rằng tình yêu mang theo chân thành và sâu sắc không phải là thứ có thể tuỳ ý có được, mà là thứ cần nuôi dưỡng và bảo vệ.
Mọi thứ đã dần tuột khỏi tay anh khi anh vô tình làm tổn thương Lâm Kiều Hòa, khiến cô rời xa anh mãi mãi. Cảm giác tiếc nuối và ân hận bắt đầu giày vò tâm hồn Hạ Thời Châu, nhưng lúc đó, mọi thứ đã quá muộn màng…
Rồi một tai nạn thảm khốc xảy ra và chỉ một trong hai người có thể sống sót. Trong khoảnh khắc sinh tử, Hạ Thời Châu đã đặt một nụ hôn lên trán cô, sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để cứu cô.
Nếu những năm tháng tuổi trẻ, Hạ Thời Châu không nhận ra tình cảm của mình dành cho cô, thì giờ đây, khi trải qua đủ những sai lầm và đau đớn, anh sẵn sàng đánh đổi tất cả để làm rõ tình yêu của mình. Lâm Kiều Hoà, dù đã từng tổn thương vì anh, vẫn không thể ngừng yêu anh.
Ba năm xa cách Lâm Kiều Hòa, với Hạ Thời Châu là một hành trình dài của sự trưởng thành và nhận thức lại bản thân. Sau nhiều năm, khi gặp lại cô, Hạ Thời Châu đã trải qua một quá trình thấu hiểu và chiêm nghiệm về những gì mình đã bỏ lỡ. Anh nhận ra rằng việc chạy theo bóng hình vô định thực chất chỉ là cuộc rong chơi không có ý nghĩa.
Hạ Thời Châu đã hiểu ra rằng tình yêu đích thực, dù có trải qua bao nhiêu tan vỡ và vết xước, vẫn luôn là điều quý giá nhất. Sự thay đổi trong tâm hồn Hạ Thời Châu khiến anh nhận thức rõ tình cảm mà anh dành cho Lâm Kiều Hòa không phải là thứ thoáng qua, mà là một tình yêu bền chặt đậm sâu. Nhưng tiếc thay, cô đã rời xa anh và những gì anh có thể làm lúc này chỉ là một hành trình đầy khổ đau để tìm lại cô.
Giờ đây, khi trái tim Hạ Thời Châu đã trọn vẹn với tình yêu này, anh không ngần ngại hy sinh tất cả để lấy lại lòng tin từ Lâm Kiều Hòa. Anh sẵn sàng đối diện với mọi khó khăn, thử thách để chứng minh rằng mình đã thay đổi và anh không còn là người vô tâm của ngày xưa.
Dù biết rằng con đường này có thể không dễ đi, nhưng tình yêu sâu nặng mà Hạ Thời Châu dành cho Lâm Kiều Hòa đã khiến anh trở nên kiên định. Mà chân thành và quyết tâm trong anh, sẽ là những yếu tố giúp anh tìm lại được những gì mà anh đã mất đi: tình yêu và sự bao dung từ người anh yêu.
Hạ Thời Châu với ánh mắt đầy yêu thương, anh nhìn cô rồi nói:
“Em nói trừ khi anh c hết hoặc em c hết thì em mới có thể tha thứ. Vậy hãy để anh dùng mạng sống của mình để đổi lấy em. Em phải nhớ anh cả đời này.”
Câu chuyện của Lâm Kiều Hoà và Hạ Thời Châu là một bản tình ca đầy cảm xúc, nơi những nốt trầm của đau thương hòa quyện với những giai điệu hạnh phúc. Từ tình yêu đơn phương dưới cơn mưa mùa hạ, qua những đổ vỡ đau lòng, đến khoảnh khắc sinh tử và cuối cùng là hạnh phúc viên mãn bên những vì sao.
Họ đã chứng minh rằng tình yêu đích thực không chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào, mà còn là sự kiên trì, hy sinh và thứ tha. Tình yêu của họ, như con đường trong cuốn vở phác họa của Lâm Kiều Hoà, không có điểm kết thúc, mà sẽ mãi mãi kéo dài, đời này, kiếp này và cả những kiếp sau.
Đó không chỉ là chuyến đi của của một con thuyền tình, mà còn là lời khẳng định cho sự kiên cường của một cô gái dám yêu, dám đau và dám tha thứ. Để những ngày tháng chỉ biết thầm yêu dưới cơn mưa, đến khoảnh khắc nắm tay nhau dưới ánh sao, họ đã nói lên rằng, dẫu con đường tình yêu có gập ghềnh đến đâu, chỉ cần trái tim còn đập, họ sẽ luôn tìm thấy nhau.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved