Tác giả:
Hiểu Ngư Càn
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Anh Thảo
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Nghiệp giới tinh anh,
Cưới trước yêu sau,
Boss - nhân viên,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Thầm mến,
Nhất kiến chung tình,
Nhẹ nhàng,
Chữa lành,
HE
Độ dài: 54
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 176
Minh Thành, nhiều năm về trước.
Mùa hè khô nóng, tiếng ve râm ran ngoài trời, không khí cũng oi bức khó chịu. Dường như mọi thứ đang thử thách sự kiên nhẫn của con người. Thế nhưng, đối với cô gái nhỏ Thẩm Thiên Thanh thì đây có lẽ là mùa hè mà cô không bao giờ quên được. Bởi vì khi ấy, cô đã gặp một người mà chỉ trong giây phút thoáng qua, trái tim đã lỡ nhịp mất rồi.
Kỳ thật, Thẩm Thiên Thanh của năm mười bảy tuổi vô cùng rực rỡ và xinh đẹp. Cô như một bông hoa hồng nhung đỏ thắm mang hương thơm nồng nàn. Cho dù chưa nở rộ thì sự e ấp quyến luyến ấy cũng khiến bao người say đắm. Đáng tiếc, Thẩm Thiên Thanh khi đó chỉ tập trung học hành, chưa từng để mắt đến bất kỳ ai. So với mọi thứ trên đời thì việc học vào lúc này, thật sự là điều quan trọng nhất.
Chỉ là, Thẩm Thiên Thanh không biết rằng, có đôi khi, có những người, chỉ một lần gặp gỡ cũng khiến bản thân nhung nhớ cả một đời. Phó Kinh Mặc cứ thế, lặng lẽ bước vào thế giới của Thẩm Thiên Thanh.
Hôm ấy, thư viện rộng lớn yên tĩnh đến lạ. Cô nhìn thấy thiếu niên áo trắng quần đen lười biếng ngồi bên khung cửa sổ đọc sách. Đến cơn gió bên ngoài cũng muốn trêu chọc mà vờn lên mái tóc anh những cái vuốt ve khe khẽ. Anh không thoải mái nghiêng đầu, vừa lúc đối diện kệ sách phía sau cô.
Một cái chớp mắt trên hàng mi run rẩy, trái tim liền không nghe lời mà đ iên cuồng nhảy nhót.
Hoá ra, cơn gió kia không chỉ thổi đến bên anh, cũng thổi đến bên cô sự kỳ lạ của hai chữ “động lòng”.
Thẩm Thiên Thanh đã yêu Phó Kinh Mặc từ cái nhìn đầu tiên.
Thật ra, người như anh vô cùng nổi bật giữa đám đông. Anh cao ráo tuấn tú, khí chất thanh lãnh kiêu ngạo. Ẩn giấu bên trong anh là sự thông minh tài hoa xuất chúng. Vì vậy, dẫu anh có đứng ở đâu, thì tất cả ánh mắt của mọi người vẫn hướng về phía anh không rời. Thế nên, việc Thẩm Thiên Thanh thầm mến anh cũng là điều dễ hiểu.
Thế nhưng, đó chỉ là những rung động của một mình cô mà thôi. Giữa bọn họ không hề có sự giao thoa nào. Anh tựa như ánh mặt trời chói chang bên ngoài mùa hè của Minh Thành, rạng rỡ ngông cuồng đến mức không ai dám nhìn thẳng. Còn Thẩm Thiên Thanh lại tựa như mặt trăng ẩn mình sau những đám mây, vằng vặc giữa bầu trời đêm, có chút u buồn lạc lõng.
Vậy nên, Thẩm Thiên Thanh đã giấu những tình cảm của bản thân vào tận đáy lòng, vờ rằng sự xao xuyến không lời kia chỉ là những nỗi niềm sẽ nhanh chóng tan biến. Để rồi, trong một lần gặp lại anh tại quán bar, trong hương rượu kích thích và những tiếng ồn ào vang vọng, những yêu thương của cô đã không thể tự kiềm chế.
Khoảnh khắc Phó Kinh Mặc đưa tay ra giúp đỡ Thẩm Thiên Thanh thoát khỏi sự ức hiếp của những kẻ xấu như một vết tích khó phai trong trái tim đã ngập tràn bóng dáng của anh từ lâu. Vẫn là giọng nói lạnh lùng ấy, nhưng cô lại cảm nhận được sự quan tâm chân thành và dịu dàng từ anh. Nó như sợi dây cước, rất mảnh và mềm lại có thể trói được lòng người thật chặt.
Kể từ đấy, Thẩm Thiên Thanh luôn âm thầm dõi theo Phó Kinh Mặc với tình yêu đậm sâu đơn phương của mình.
Bảy năm thời gian trôi qua mà cứ ngỡ như mới hôm nào. Mọi thứ đã có rất nhiều sự thay đổi. Chỉ duy nhất mùa hè ở Minh Thành vẫn khô nóng như vậy. Và tình cảm mà Thẩm Thiên Thanh dành cho Phó Kinh Mặc vẫn kiên định như vậy.
Thẩm Thiên Thanh luôn biết, khoảng cách giữa cô và Phó Kinh Mặc rất xa vời. Thế nhưng, trong những nhớ thương và hy vọng, cô luôn muốn một lần dũng cảm đối diện với mọi chuyện. Bởi vì, cô sợ rằng, nếu mình không tiến về phía anh, rất có thể sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Nếu có thất bại, cũng không sao cả. Đâu thể nào ép buộc một người yêu ai đó mà họ không thể kia chứ? Lần cược này, cho dù cô đặt hết những gì mình có và thua thảm hại, thì có chăng là duyên phận của cô cùng anh chỉ đến đó mà thôi.
Vì vậy, khi nhà họ Phó truyền ra tin tức muốn liên hôn, cả giới thượng lưu của Minh Thành đều nhốn nháo. Ai mà chẳng muốn nắm lấy tay Phó Kinh Mặc, một bước lên mây đặt chân vào nhà họ Phó quyền uy giàu sang.
Thẩm Thiên Thanh cảm thấy, đây là cơ hội duy nhất của cô vào lúc này. Nếu cô không làm gì, cô sẽ thật sự đánh mất anh và tình yêu thầm kín của mình phải chôn vùi mãi mãi. Thế nên, cô chủ động đến tìm gặp Phó Kinh Mặc để bày tỏ tâm ý.
Thẩm Thiên Thanh nói dối rằng, bạn trai cũ đã gây ra tổn thương nghiêm trọng cho cô, khiến cô mất hết niềm tin vào hôn nhân. Thế nên, cô cần một đối tượng kết hôn không có hứng thú gì về tình yêu. Bọn họ, sẽ là một cặp vợ chồng giả, đôi bên cùng có lợi.
Phó Kinh Mặc trả lời, kết hôn một năm, không nói chuyện tình cảm. Trong thời gian kết hôn, ngoài những bữa tiệc cần thiết thì không được can thiệp vào chuyện của nhau. Sau khi ly hôn, anh sẽ cho cô một khoản bồi thường lớn.
Thẩm Thiên Thanh có chút mất mát, cô chỉ có một năm để bên anh mà thôi. Nhưng mà, như vậy cũng tốt rồi. Chỉ cần trong một năm này, cô kiên trì vun đắp, biết đâu sẽ khiến cho anh yêu mình và bọn họ có thể bên nhau dài lâu hơn thì sao?
Kỳ thật, trong ván bài này, ngay từ ban đầu Thẩm Thiên Thanh đã đứng ở phía bất lợi hoàn toàn. Nhưng biết làm sao được. Bảy năm yêu thầm anh không hề dễ dàng. Thế nên, cho dù thắng hay thua, cô cũng muốn một lần có được kết quả cuối cùng.
Liệu rằng, Phó Kinh Mặc, anh có yêu em như em vẫn luôn yêu anh hay không?
***
Trong mắt các tiểu thư danh viện Minh Thành, Phó Kinh Mặc là một người chỉ có thể từ xa ngắm nhìn chứ không nên đến gần. Bởi vì, anh như một tảng băng lạnh lẽo, cao ngạo, xa cách với toàn bộ thế giới này. Trong mắt anh, chỉ có công việc mà thôi. Cho dù là những cô gái xinh đẹp nóng bỏng quyến rũ vây quanh, cũng không hề khiến anh mảy may dao động. Mọi người thường đồn với nhau, cô gái như thế nào mới hoà tan được sự băng giá này của anh.
Phó Kinh Mặc sinh ra trong gia tộc lớn, từ bé đã được định hướng bước lên con đường thương nghiệp. Thế nên, anh xem nó như một phần của mình, luôn lấy công ty, văn phòng trở thành chốn về thường xuyên nhất.
Ở lứa tuổi của anh, việc hẹn hò để yêu đương vô cùng lãng phí. Khoản thời gian đó, anh có thể làm rất nhiều việc, kiếm được rất nhiều tiền. Thế nên, anh như một viên kim cương với giá trị xa xỉ, lướt qua rất nhiều vùng đất, lại chưa từng vì ai mà dừng chân ở nơi nào.
Phó Kinh Mặc không muốn kết hôn, lại càng không muốn đẩy bản thân vào một sự ràng buộc không nằm trong khống chế của anh. Thế nhưng, dưới sức ép của bà nội, anh thoả hiệp. Và Thẩm Thiên Thanh đúng là chọn lựa thích hợp nhất.
Cứ thế, cả hai bước vào một cuộc hôn nhân với tâm tư mục đích khác nhau. Con thuyền tình của họ dong buồm ra biển lớn. Không biết là bầu trời êm ả con sóng dập dìu hay phong ba bão tố mây đen mờ mịt đang đón chờ. Chỉ biết, từ nay trong thế giới của họ, những vết mực mờ nhạt của đối phương bắt đầu phác hoạ đầy mơ hồ bối rối.
Sự xuất hiện của Thẩm Thiên Thanh dù vô tình hay cố ý, đều đang làm xáo trộn cuộc sống của Phó Kinh Mặc. Ban đầu, anh chưa để ý, đến khi nhìn lại thì hoá ra, khắp nơi đều là dấu vết của cô. Dáng vẻ cô nhỏ bé cuộn tròn trên ghế sopha phòng khách chờ anh về. Cô vui vẻ cười như trăng non khi được anh nấu mì cho. Những lần chạm mặt trong công ty, đôi mắt cô lấp lánh như sao trời.
Từng chút nho nhỏ, lại như mưa đêm rơi trước hiên nhà, ướt đẫm, thẩm thấu. Thì ra, có một người bên cạnh trong mỗi phút giây lại là những xúc cảm dịu dàng và ấm áp đến vậy. Phó Kinh Mặc dần nhận ra, trong mắt anh, tất cả những lời nói, hành động của Thẩm Thiên Thanh lại có sức ảnh hưởng lớn như vậy.
Chỉ cần thấy cô rơi nước mắt, trái tim anh sẽ như bị ai đó vò nát đau đớn. Anh muốn nhìn thấy cô cười rực rỡ như nắng thu, muốn được yêu thương dung túng cho cô hết thảy. Để những điều tốt đẹp nhất, đều dành tặng cho riêng mình cô.
Vậy nên, Thẩm Thiên Thanh à, cảm ơn em trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp đã luôn yêu anh và kiên định với tình yêu của mình. Cũng cảm ơn em đã tiến đến bên anh, ngay cả khi mà anh chưa từng biết đến cái gì gọi là yêu thương. Nhờ có em, thế giới của anh mới có thể được tô lên bằng nhiều sắc màu đến thế.
“Thực xin lỗi, vì anh đã đáp lại quá muộn.”
“Thẩm Thiên Thanh, anh yêu em.”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved