Tác giả:
Cô Nương Đừng Khóc
Reviewer:
AI_Anh Đào
Designer:
AI_Song Thiện
Độ dài: 34
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 104
“Tại sao anh lại tốt với tôi như vậy?”
“Tôi đối xử với ai cũng như nhau. Chỉ cần người đó tôi ưng mắt, tôi sẽ đối xử với họ như vậy.”
Từ Viễn Hành đã nói như thế với Tằng Bất Dã. Anh thẳng thắn thừa nhận rằng cô không phải mẫu người anh thích và rằng mối quan hệ giữa hai người chỉ dừng lại ở mức “trong sạch”.
Thế nhưng, liệu bản thân anh có thật sự tin vào điều mình nói?
Ngược dòng thời gian trở về cái đêm giao thừa hôm ấy, anh cãi nhau với gia đình nên đã xuất phát sớm, gặp phải cơn bão tuyết nên buộc phải dừng lại ở một khu dịch vụ vắng người. Một chiếc xe từ từ đi vào, người phụ nữ từ trên xe bước xuống trông có vẻ rất sợ hãi hoảng loạn.
Cô gái đó trông thật đáng thương!
Có lẽ cô cũng như anh, không có người thân thực sự, nếu không sẽ không xuất phát vào đêm giao thừa.
Và thế là, anh kiên trì mời cô đi chung với đoàn của anh.
Ban đầu, Tằng Bất Dã một mực từ chối lời mời gọi nhiệt tình ấy, nhưng dường như ông trời nhất định muốn cô phải đi theo nhóm của Từ Viễn Hành. Có lẽ rằng đây là định mệnh, thế thì cô cũng không có lý do gì để từ chối nữa.
“Đoàn xe Thanh Xuyên đi cùng Tằng Bất Dã đến Erenhot, Tằng Bất Dã đi theo đoàn xe đến Mạc Hà.”
Chiếc xe đơn độc của Tằng Bất Dã bắt đầu hòa vào đoàn xe, mở đầu cho chuyến hành trình thú vị, cũng như mở lối cho cô đến với người đàn ông định mệnh trong cuộc đời mình.
…
Trước khi gặp Từ Viễn Hành, cuộc sống của Tằng Bất Dã là một mớ hỗn độn. Bạn trai cũ lừa cô đến trắng tay, đối tác làm ăn cuỗm sạch tiền bạc, gia đình nhỏ nhoi chỉ còn lại cha cũng vừa lìa đời. Cô mang trong mình những căn bệnh mệt mỏi cả về thể xác lẫn tâm hồn, lầm lũi sống với một tinh thần đã mục ruỗng.
Ban đầu, cô từ chối sự giúp đỡ của Từ Viễn Hành chỉ vì không muốn phiền ai, cũng không muốn ai bị kéo vào vòng xoáy tiêu cực của mình. Nhưng thật lạ, từ ngày bước chân vào đoàn xe ấy, cuộc sống cô dường như khẽ khàng được thắp sáng lại.
Cô vẫn lặng lẽ, vẫn thu mình trong cái “vũ trụ nhỏ” của riêng cô, nhưng bên cạnh đoàn người nhiệt huyết ấy, tâm trạng cô dần có những biến chuyển rõ rệt. Dẫu tâm trạng vẫn thất thường, nhưng cô đã học được cách mỉm cười, cách mở lòng, cách hòa vào nhịp sống của những con người xa lạ mà lại thật gần gũi.
Cô tìm thấy niềm vui từ những điều nhỏ nhặt: giữa đêm tuyết trắng đi bộ, trong giấc ngủ ngon lành sau những ngày trằn trọc, và cả trong ánh mắt dịu dàng, kiên nhẫn của người đàn ông mang tên Từ Viễn Hành.
Anh thực sự là một người rất tốt. Anh chân thành, nhiệt tình, dũng cảm, kiên định, thiện lương, quả cảm. Tằng Bất Dã thậm chí đã từng suy nghĩ kỹ, trong cuộc đời nghèo nàn của cô, liệu có từng gặp một người tốt như vậy không?
Câu trả lời là không.
“Nếu thế gian này thật sự có hiệp khách vác kiếm hành tẩu giang hồ, thì người đó chắc chắn là Từ Viễn Hành. Anh tràn ngập vẻ khờ khạo, nồng nhiệt, mang theo hương vị của giang hồ. Có anh, giang hồ trở nên náo nhiệt, tự do, đầy bất ngờ.”
Cô biết anh thích mình, biết rất rõ. Anh đã từng thẳng thắn ngỏ lời, nhưng với trái tim đầy rẫy những tổn thương, cô lại chọn cách từ chối.
“Nhưng tôi biết, nếu tôi yêu đương thì đối phương sẽ trở thành thùng rác cảm xúc mới của tôi. Thùng rác này ở bên cạnh tôi, tôi sẽ đổ rác bất cứ lúc nào, mà tôi sẽ không dọn dẹp.”
“Nếu như vậy, những ký ức về anh những ngày này, niềm vui mà chuyến đi này mang lại cho tôi sẽ bị ‘rác’ nhấn chìm.”
Cô không muốn làm anh trở thành nạn nhân của những tổn thương chưa lành trong mình. Cô sợ mình sẽ phá hỏng anh, hủy hoại sự trong sáng và lương thiện trong con người ấy.
“Không sao, tôi cũng có bệnh mà.”
Lúc ấy chẳng hiểu tại sao cô lại chủ động xin anh một cái ôm, thậm chí còn kể cho anh nghe về cuộc sống lộn xộn của mình. Cái ôm của anh rất ấm áp, rất an ủi, nó khiến lòng cô mềm nhũn, cô thật sự rất thích anh. Và lúc ấy, cảm xúc trong tim cô đã vượt qua cả lý trí…
“Nhưng em không thể đảm bảo tình cảm này sẽ kéo dài bao lâu, có thể vài giờ, vài ngày…”
Từ Viễn Hành hiểu cô đang nói thật. Anh biết khi rời khỏi con đường tuyết trắng này, khi bị cuốn vào vòng xoáy của nhịp sống thành thị, những điều hiện tại sẽ dần bị thời gian xóa nhòa.
Nhưng anh không bận tâm. Điều anh mong mỏi lúc này chỉ đơn giản là cô sẽ dũng cảm sống tiếp, sẽ không sợ hãi yêu thương, sẽ không tự khóa mình trong bóng tối thêm nữa.
Điều mà Tằng Bất Dã không biết, đó là Từ Viễn Hành đã từng gặp cô trước đó. Vào một ngày tuyết rơi dày đặc, định mệnh đã ba lần đưa cô gái nhỏ ấy đến trước mặt anh. Anh vốn không tin vào số mệnh, nhưng chẳng thể phủ nhận lần gặp lại này có điều gì đó rất kỳ diệu.
Vì thế, anh bước vào mối quan hệ với cô mà không hề kháng cự. Anh nhìn thấy dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng là một tâm hồn đang vật lộn tìm lại chính mình. Anh cảm nhận được sự tự cứu rỗi của cô và càng vì thế, anh càng muốn ở lại bên cô lâu hơn nữa.
Song, chuyến hành trình nào rồi cũng sẽ đến hồi kết. Tằng Bất Dã và Từ Viễn Hành rồi cũng sẽ phải trở về với cuộc sống thực tại của mình. Nhưng khác với những chuyến đi đơn thuần, hành trình này đã trở thành bước ngoặt trong đời họ.
Nó không chỉ chữa lành vết thương của Tằng Bất Dã, mà còn tiếp thêm cho cô dũng khí để sống tiếp, để tin vào một tương lai phía trước.
“Vậy thì Từ Viễn Hành, em hứa với anh em sẽ sống tốt sau khi về. Hay tin em, em có thể, em đã tìm được thuốc hay cho mình.”
“Còn anh, cũng phải sống tốt nhé. Đừng thêm lại những người đã chặn, đừng để ai bắt nạt anh, làm tổn thương anh.”
“Vậy, chúng ta có duyên gặp lại, được không?”
Cuộc đời có thể sẽ còn nhiều những ngày bão tuyết lạnh lẽo, cô đơn và tuyệt vọng. Nhưng rồi những đêm giao thừa ấm áp, náo nhiệt sẽ lại đến, sẽ lại thắp sáng những tâm hồn đã từng nguội lạnh.
Và thật sự, đêm giao thừa ấm áp của cô đã đến.
Cô gặp lại Từ Viễn Hành sau nửa năm xa cách, cuối cùng cũng quyết định sẽ mãi ở bên người đàn ông này.
Đêm giao thừa năm ấy, tưởng chừng như một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, nhưng lại chính là sợi dây số mệnh buộc chặt hai người họ vào nhau. Cuộc gặp gỡ ấy, dưới cơn bão tuyết lạnh lẽo, lại mang đến một tình yêu ấm áp suốt đời.
Và họ, sẽ mãi mãi ở bên nhau.
…
“Đêm Giao Thừa, Ngày Bão Tuyết” không chỉ đơn giản là câu chuyện về một mối tình giữa hai con người cô độc. Đây là hành trình của hai người từng có nhiều thương tổn cùng dắt tay nhau đứng dậy, học cách yêu thương lại chính mình, thông qua tình cảm dành của họ dành cho đối phương.
Ở chuyến hành trình ấy, Tằng Bất Dã đã gặp rất nhiều con người dễ thương, trải qua một quãng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời mình, cũng gặp được một người đàn ông sưởi ấm trái tim tưởng chừng như đã chai sạn của cô.
Truyện giúp chúng ta hiểu ra rằng, dù cuộc đời có bao nhiêu ngày bão tuyết lạnh lẽo thì những đêm giao thừa ấm áp vẫn sẽ đến, vẫn sẽ thắp sáng những tâm hồn tưởng chừng như đã nguội lạnh.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Fluoxetine
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved