Tác giả:
Đan Thanh Thủ
Reviewer:
AI_Mộc Miên
Designer:
AI_Tịch Lam
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Duyên trời tác hợp,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Song hướng yêu thầm,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 94
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 85
Giới thiệu:
Hồi cấp ba, Hạ Mộ từng thích Tống Phục Hành, học thần của trường A.
Cô viết rất nhiều thư tình, đến nỗi cô trở thành hình tượng phản diện kinh điển chuyên “ăn thịt thiên nga” ở trường A.
Gặp lại “thiên nga”, cô ngồi thẳng tắp.
Người đàn ông đối diện mở lời: “Thư tình cô viết có vài lỗi chính tả, ngoài ra…” Anh hơi ngước mắt lên, thanh lịch nhưng nội liễm, lạnh lùng nói: “Bài ‘Bóng lưng’ viết về tình phụ tử, không dùng để tỏ tình được, không khuyên cô trèo tường trường học để mua quýt cho người mình thích đâu.”
Hạ Mộ: “…………-_-#” Xin lỗi, thân mến, trèo tường mua quýt chỉ là để bày tỏ tình yêu sâu sắc của em dành cho anh, nếu có thể, em sẽ yêu anh vô điều kiện như cha anh vậy~
Khoan đã…
Hạ Mộ lí nhí: “Cái đó… Anh Tống, anh nhất định đã hiểu lầm gì đó rồi, hình như anh đang xem lý lịch của tôi, không phải thư tình…”
Tống Phục Hành: “Thật sao?”
*
Hạ Mộ từng nghĩ thiên nga quý giá không có tiền ăn, thỉnh thoảng mua quýt cho anh, nghĩ rằng nếu không làm được bé cưng của anh thì chỉ có thể làm ba anh để nuôi anh.
Sau này phát hiện ra người nào đó là siêu giàu trong giới hào môn, không thiếu tiền mua quýt, cô vẫn muốn làm ba của người nào đó, không ngừng mua quýt cho anh.
Sau khi bị người nào đó đang nghiêm túc ăn quýt phát hiện, lòng bàn tay suýt chút nữa bị đánh đỏ.
Tống Phục Hành nén đau lòng, mặt lạnh lùng dạy: “Nói lại lần nữa, em là ba của ai?”
Hạ Mộ mắt ngấn lệ: “Anh là ba của em, hu hu.”
Tống Phục Hành: “…”
***
Tại sao thịt thiên nga lại là thịt thiên nga?
Vì người ta chỉ ngắm thiên nga chứ không phải ai cũng ăn được nó.
Giống như Tống Phục Hành, con thiên nga xinh đẹp nhất trường A vậy. Một người vừa đẹp trai, vừa lạnh lùng, vừa giỏi giang đứng đầu toàn trường, có rất nhiều người thích nhưng lại không ưng ý một ai.
Hạ Mộ cũng là một trong những người say đắm vẻ đẹp và phong thái của Tống Phục Thành, đến mức cô đã viết cho anh ba mươi hai tấm thư tình trong thời cấp ba. Nhưng duy nhất chỉ có tấm thư tình thứ ba mươi hai là chưa thể gửi thành công vì bị anh phát hiện, khiến cô phải bối rối nói rằng mình muốn gửi cho bạn cùng bàn của anh.
Hạ Mộ là một người thẳng thắn nhưng lại hơi vụng về và nhiều lúc rất đơn giản, giống như những bức thư tình hết sức lủng củng của cô vậy. Ngày đó, ngay từ ánh mắt đầu tiên khi cô thấy anh dưới mưa thì trái tim thiếu nữ nhỏ bé của cô đã rung động rồi, nhưng mà miếng thịt thiên nga này cao quý quá, cô không ăn được. Thế là, cô nhanh chóng chuyển từ thầm mến nam nữ sang tâm trạng của một người cha.
Con trai cưng của cô lúc nào thi cũng đứng nhất toàn trường, học hành vất vả quá, nên cô phải mua quýt bồi bổ cho anh thôi, có trèo tường ra ngoài thì cũng phải có quýt cho anh ăn.
Tuy rằng sau này gặp tình huống tương đối khó xử khiến sau đó cô không dám mua quýt cho anh nữa nhưng mà tình yêu của một người cha dành cho anh sẽ mãi mãi không bao giờ thay đổi.
Nhưng rồi chuyện gì cũng có kết thúc của nó, cấp ba kết thúc, từ đó mỗi người đều theo đuổi con đường riêng của mình, song song với đó là bao nhiêu năm bạn bè chẳng gặp mặt nhau. Khi gặp lại, mọi người đã trưởng thành và có những vị trí riêng của mình, có người phất lên, cũng có người vẫn bình bình như thế, hoặc có thể là thụt lùi hơn trước, như Hạ Mộ chẳng hạn.
So với bạn bè trở thành ông nọ bà kia, Hạ Mộ bây giờ chỉ là một nhân viên bình thường làm việc trong một công ty thiết kế trang sức với tương lai phát triển mờ mịt. Cuộc sống của cô còn bị vây quanh bởi những cuộc xem mắt do người thân giới thiệu, hi vọng cô có thể trở thành cái cần câu, câu về một con cá lớn cứu vãn gia đình đang sa sút làm ăn thua lỗ của mình.
Cha thì chăm chăm kiếm người nhiều tiền để gả con gái đi, mẹ thì giục con gái nắm lấy cơ hội để ngăn không cho người tình và đứa con riêng của chồng nhảy tới làm loạn, quả là một gia đình loạn phải biết.
Có điều, đương nhiên Hạ Mộ sẽ không nghe theo những lời xúi bẩy đầy mùi tiền đó rồi. Con người cô không mưu mô hay đi đường tắt, nhưng cô vẫn luôn tìm kiếm cơ hội để tự mình kiếm ra tiền bù vào khoản nợ của gia đình, ngăn cái ý định gả con gái ngớ ngẩn của cha mẹ cô lại. Dù sao cô đâu thể lấy mấy người đầu chẳng còn tóc như vậy được, cô thích đẹp mà.
Cô cứ sống và sống như thế cho tới buổi họp lớp ở Morphia xa xỉ hôm đó, nơi cô gặp lại mối tình đầu sét đánh của mình, con trai cưng của cô. Nhìn bộ đồ giản dị anh mặc trên người, nghe những người khác cho rằng anh sa sút hơn xưa, tâm trạng Hạ Mộ vô cùng bất bình.
Nhưng sau đó, cô chợt phát hiện, con trai của cô, Tống Phục Hành không hề sa sút. Anh nào phải giàu không thôi đâu, mà anh là siêu giàu, siêu quyền lực, khiến cô hãnh diện biết bao. Hơn nữa sau bao năm xa cách như vậy mà anh vẫn có thể nhớ tên từng người trong lớp, tất nhiên có cả cô, giây phút anh đọc tên cô, trái tim nhỏ bé lại như bay lên vậy.
Hạ Mộ cứ ngỡ đó là cơ hội may mắn hiếm hoi được gặp lại anh thôi, nào có ngờ đâu, chẳng bao lâu sau đó, cô lại tình cờ gặp anh trong buổi xem mắt của mình với một ông anh hói đầu. Sau đó là công ty của cô được mua lại, sáp nhập vào tập đoàn Hoa Thịnh do anh đứng đầu, trở thành trợ lý tạm thời cho anh, từng bước đi vào cuộc sống của anh.
Đúng là duyên phận diệu kỳ!
Tống Phục Hành ngay từ thời còn đi học đã là một người rất lạnh lùng rồi. Anh nghiêm túc, thờ ơ, dứt khoát, luôn tạo cho người khác một cảm giác xa cách và xa vời. Ấn tượng đó đã in sâu vào tâm trí những người quen biết anh từ lâu, tất nhiên là Hạ Mộ cũng thế, cho tới khi anh đột nhiên hôn cô.
Nụ hôn đầu tiên, không một lời báo trước, không một tín hiệu mở đầu, không phải môi chạm môi, mà là một nụ hôn sâu cháy bỏng kiểu Pháp, hóa ra một người lạnh lùng khi bùng nổ cũng có thể mạnh bạo đến thế à?
Hóa ra học sinh giỏi cũng không phải toàn diện mọi mặt trong cuộc sống, ví dụ như cách yêu nhảy cóc đốt cháy giai đoạn bỏ qua hẹn hò đến thẳng cầu hôn chẳng hạn. Từ đầu đến cuối, câu chuyện của họ diễn ra như một mớ bòng bong vậy, đốt cháy giai đoạn, nhầm lẫn nhân vật, hoang mang quá đà. Anh tưởng cô thích người khác, cô tưởng anh tìm đến mình không vì tình yêu, anh thì ôm bình giấm lâu năm, cô thì lúc vui lúc buồn.
Có điều, dẫu sao yêu thầm đã thành thật, ánh trăng đã sà xuống trong vòng tay, dù rằng đã bỏ lỡ rất nhiều năm tháng nhưng sau này sẽ là những ngày hạnh phúc bên nhau. Như ba mươi hai bức thư tình chất chứa cảm xúc thiếu nữ ngày ấy vậy, còn thiếu sót nhưng tràn ngập chân thành và tình yêu.
“Tuổi trẻ ngây thơ mỗi bức thư đều viết dày cộp, tư liệu phong phú đến mức không muốn nhìn!
Hạ Mộ đỏ bừng mặt, vùi đầu vào ngực Tống Phục Hành, rất lâu sau mới thì thầm: “Tống Phục Hành, em sẽ mãi mãi yêu anh như khi còn trẻ.”
Tống Phục Hành ôm lấy cô, lông mày và khóe mắt cong lên: “Ừm, anh cũng vậy.”
Và cảm ơn ba mươi hai bức thư tình của em, đã cho anh biết, trên thế giới này còn có một người yêu anh chân thành và nồng nhiệt đến vậy.
Yêu anh hơn cả bản thân anh.”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Chanh Đào Chua Ngọt
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved